100 Ngày Làm vk Hờ: Tổng Tài Ác Ma, Xin Anh né Xa Tôi Ra!Tác giả:Tuyết An ĐiềmThể loại: Ngôn tình, sủng, ngược, HE, gồm H, hiện tại đại. Bạn đang xem: 100 ngày làm vợ hờ tổng tài ác ma xin anh tránh xa tôi ra.
Không có được trái tim của người mình yêu tôi muốn xin anh ấy một đứa con. Tôi hứa là sau khi có bầu sẽ nghỉ công ty, cả đời này không tiết lộ bố của đứa bé. Tình yêu chân thành của tôi đã làm anh ấy mềm lòng và đồng ý cho tôi một đứa con. Vậy là thời gian đi công tác đó là những ngày hạnh phúc, cả đời này tôi không thể quên.
Chương 93: Đau quá, anh nhẹ một chút (2) Lan San là một kẻ "tiểu nhân", chuyên bắt nạt kẻ yếu. Chỉ cần có cơ hội "ở chung" với Minh Dạ, liền không buông tay. Lan San cảm thấy hơi thở của Minh Dạ nhẹ đi một chút, liền cắn móng tay, mang theo một giọng nói oan ức, làm như
Tôi vẫn ủng hộ HAGL vì lối chơi. Lứa cầu thủ này quá hay. Họ đã đóng góp lớn cho ĐTQG. Thật sự không dễ để đào tạo ra những cầu thủ chất lượng như vậy". Trong khi đó, sau khi nhận 3 trận thua đậm, HLV Nguyễn Văn Đàn cho biết HAGL sẽ cố gắng để có vị trí cao
Đau quá, tôi cứ nằm sóng soài trên mặt tuyết. Khi mở mắt ra thì tôi nhìn thấy xung quanh mình đông đủ các công nhân làm cùng ca. Họ xúm lại đỡ tôi lên. Người hỏi han, kẻ xoa bóp xem tôi có bị chấn thương không. Khi chắc chắn là tôi không bị gì thì moị người dìu tôi
Vay Tiền Nhanh Ggads. “ Duật Hy Phàm ! Đủ rồi ! Buông tha cho tôi ! Xin anh ! “ Một cô gái đau khổ , khóc suốt mướt . Quỳ grập xuống chân người đàn ông mà van xin khẩn thiết .Nhưng , người đàn ông đó vẫn lạnh lùng , ngước đôi mắt lạnh như băng tước lên di mộ bức ảnh . Hất tay cô gái ra . “ Đừng động vào tôi ! Chỉ cần nghĩ cô là con gái của ông ta , mang trong mình dòng máu dơ bẩn ấy là tôi lại không thể chịu nổi ! “Gân xanh trên khuôn mặt hắn nổi lên . Trên đôi mắt đã hiện lên vài tia máu đỏ . “ Tôi tin cha tôi không phải là người như vậy ! Vả lại , đã 5 năm rồi ! Anh còn muốn hành hạ tôi đến bao giờ nữa ? “ “ Khi nào cô chết ! Tôi mới buông tha cho cô ! “Từng câu , từng chữ như dăn lên . Sao mà lại vô tình như thế !Nước mắt coi chảy dài trên khuôn mặt thanh tú . Cô ... nhớ nụ cười trước kia của hắn ! Nụ cười sao mà chói chẳng như ánh nắng mặt trời ! Không lẽ ... cả một đời này ? Cô và hắn lại không chung duyên ? —————Tại một nghĩa trang ở thành phố A “ Hy Hy ! Sao cô còn không mau tỉnh dậy ? Tôi tha thứ cho cô rồi đây ! ... “Một người đàn ông ôm lấy bia mộ một người con gái , khóc đến đau lòng . Người đàn ông đó là - Duật Hy Phàm ! Người đàn ông sĩ tình .Cô đã ra đi mãi mãi trong một vụ tai nạn thảm khốc vào 3 tháng trước .Lý do là cô đẩy anh ra khỏi chiếc ô tô sắp lao vào anh . Do anh không để ý mà đi thản nhiên trên đường ! “ Đường Quân Hy ! Mau mau tỉnh dậy ! Dậy đi ! Tôi mệt rồi ! Tôi nhớ em ! Tôi yêu em ! Yêu cô , nhưng lại không thể buông bỏ thù hận trong lòng . Giờ đây , khi nói ra lời yêu thì đã quá muộn . Hắn khóc thương tâm , nhớ người con gái lúc xưa đã yêu hắn bằng cả trái tim mình !Hết .
Hôm nay Bắc Kinh tuyết rơi nhiều, tính ra Hiểu Lam cũng đã về nước được hơn hai tháng. Hai tháng qua cũng không có gì, nhưng đối với cô, quãng thời gian này thật đặc biệt. Cha cô dần hồi phục, làn da ông hồng hào hơn trước, cũng có thể đi chơi cùng cô. Cả nhà quây quần ấm áp, bác sĩ nói, với sự tiến triển như hiện tại,năm nay cha cô sẽ được về nhà ăn Tết cùng gia đình. Thật may đến chiều thì tuyết đã không còn nặng hạt như buổi sáng, nhân cơ hội rảnh rỗi, Hiểu Lam quyết định đến thăm một người, Triệu cà phê theo phong cách cũ của Triệu Quốc vẫn như trước. Qua tấm kính trong suốt của cửa hàng, Hiểu Lam đã bắt gặp bóng hình quen thuộc của cậu. Không giấu nổi niềm hạnh phúc, cô nhanh chóng tiến vào. Thấy cô, Triệu Quốc vẫn rất bất ngờ. Dù đã biết Hiểu Lam về nước từ hai tháng trước nhưng mãi đến hôm nay hai người mới có cơ hội gặp mặt trực tiếp thế này. Thấy Triệu Quốc cứ ngẩn ngơ nhìn chằm chặm vào mình, Hiểu Lam cười dịu dàng" Sao thế?Mới đó mà đã quên người bạn bất hạnh này rồi à?"Câu nói của Hiểu Lam như kéo cậu trở về thực tại, chắc có lẽ Hiểu Lam thay đổi nhiều quá, khiến cậu nhất thời vô ý." Quên sao được, cậu ngồi đi,rồi mình sẽ từ từ tra hỏi cậu " Sau đó Triệu Quốc hỏi rất nhiều, rất nhiều chuyện. Cậu hỏi Hiểu Lam cuộc sống bên kia thế nào? Công việc ra sao?Rôm rả một hồi, cuối cùng Triệu Quốc cũng nhắc đến vấn đề mà Hiểu Lam vẫn luôn cố gắng né tránh" Lâm Phong, anh ấy biết cậu về nước chưa?"Hiểu Lam bỗng sững lại, nói thật, từ ngày về nước, cô chưa từng gặp lại Lâm Phong lấy một lần. Trước kia đọc tiểu thuyết, thấy mỗi khi nữ chính về nước, người mà cô ấy gặp lại đầu tiên chính là nam chính. Nhưng có lẽ cô là một trường hợp đặc biệt, hoặc cô không phải là nữ chính" Chưa, mình và anh ấy chưa gặp lại nhau".Biết Hiểu Lam không muốn nói, Triệu Quốc cũng không cố gặng hỏi thêm, cậu nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác. Một lát sau, điện thoại bên cạnh đổ chuông, là mẹ gọi Lam rất nhanh nhận máy, giọng mẹ xem ra rất vui" Hiểu Lam, con đang ở đâu thế? Cha con nói muốn đi mua sắm một chút để chuẩn bị cho Giáng sinh, nếu con rảnh thì về nhé " Nghe xong, Hiểu Lam cũng hết sức bất ngờ. Không ngờ cha cô hôm nay lại có hứng thú đi mua sắm đến vậy. Trước kia ông gần như không đi sắm đồ nhiều, đa phần việc mua sắm là của hai mẹ con cô. Hiểu Lam cũng vì thế mà khí thế shopping hừng hực" Con đang ngồi ở chỗ của Triệu Quốc, con sẽ về ngay, mẹ đợi con một lát "Nói xong cô quay sang Triệu Quốc" Hôm nay đến đây thôi, cha mình muốn đi mua sắm, mình muốn về đi cùng ông" sau đó còn không quên trêu chọc" Cậu cũng quay lại làm việc đi, chủ quán gì mà bỏ bê cửa hàng, khách khứa sắp bỏ về hết rồi kìa ". Không chịu kém cạnh, Triệu Quốc nói" Aiz, có lẽ thế thật. Thôi, cậu về đi, đừng để hai bác chờ"Chiếc xe rất nhanh đưa Hiểu Lam về đến bệnh viện mà cha cô đang ở. Vừa đỗ xe lại, cô đã thấy cha mẹ đứng trước cửa bệnh viện, như để chờ cô về. Thấy vậy, Hiểu Lam không khỏi trách" Sao cha mẹ lại ra đây thế này? Ngoài trời lạnh lắm " Mẹ Hạ ôm chặt lấy cánh tay chồng, khẽ cười" Cha con muốn đấy, thôi, chúng ta mau lên xe kẻo gió "Trung tâm thương mại của thành phố hôm nay xem ra khá đông người. Có lẽ mấy dịp lễ tết sắp đến, mọi người muốn sắm sửa một chút. Dưới sảnh chính có một cây thông Noel khổng lồ được trang trí rất đẹp. Dây đèn màu vàng lấp lánh được cuốn quanh thân cây, xung quanh là mấy món đồ trang trí quen thuộc. Tổng thể hài hòa đẹp mắt. Sau khi chọn được vài đồ ưng ý, cha còn muốn tiếp tục đi lòng vòng xung quanh trung tâm thương mại để xem đồ nữa. Có lẽ quãng thời gian làm bạn với giường bệnh quá dài khiến một vài thói quen của ông cũng dần thay đổi. Đi được một lúc cũng đã thấm mệt, cả nhà cô quyết định đi ăn đồ Nhật. Trong lúc chờ đồ ăn, ông Hạ bỗng nói" Hiểu Lam, quãng thời gian qua con vất vả nhiều rồi ", thấy cha mình bỗng nghiêm túc lạ thường, cô hỏi" Cha, sao cha lại nói thế? Con rất ổn mà"Ông Hạ nhìn con gái bằng một ánh mắt vô cùng trìu mến, giọng ông nhẹ nhàng trầm ổn" Cha hiểu được những nỗi đau mà con phải chống chọi, là tại cha không lo được cho con. Dù chuyện này chẳng vui vẻ gì, nhưng hôm nay cha phải nói" ông Hạ khẽ đặt bàn tay ấm áp lên tay cô" Hiểu Lam, cha mong con được hạnh phúc. Chuyện này cha biết con không muốn nhắc tới, nhưng con nhất định phải đối mặt. Cha sẽ cho con được tự giải quyết vấn đề của con. Nếu không thể nắm lấy, thì buông tay cũng không phải một ý tồi." Lời ông Hạ vừa ngừng lại thì cũng là lúc đồ ăn được mang lên, vừa vặn phá tan không khí ngột ngạt ban nãy. Bà Hạ không nói gì, vì suy nghĩ của bà cũng chính là những lời ông Hạ nói vừa cố làm mặt vui vẻ nhưng thực ra tâm trí Hiểu Lam đã bay đến một nơi khác. Lời cha cô cứ văng vẳng trong đầu. Những lời ông nói rất đúng, dù cho cô có cố gắng trốn tránh thế nào thì mọi chuyện đang tiếp diễn vẫn yêu cầu cô phải đối diện. Và cô biết, dây dưa giữa cô và Lâm Phong chưa dừng lại.
xin anh đau quá buông tôi ra