Nội dung: Bạn trai đã kết hôn, nhưng cô dâu không phải là cô ấy! Đã vậy còn bị gọi là “tiểu tam”, trong một ngày bị nhiều người chỉ trỏ, vạn người mắng nhiếc. Để kết thúc việc này, cô quyết định chấp nhận lời cầu hôn của Dịch tam thiếu gia lừng danh! Kể Chương 85: Dù chỉ một người cũng không được phép rời khỏi. Là một tấm ảnh chụp cảnh Hạ Huy Thành bắt lấy tay cô bên trong quán lầu. Còn một tấm khác được chụp vào buổi tiệc tối của nhà họ Diệp, ghi lại cảnh sau khi cô bị Lưu Ly hắt nước vào người, Hạ Huy TRUYỆN CHỈ YÊU CHIỀU CÔ VỢ BÉ NHỎ. Đọc truyện Chỉ Yêu Chiều Cô Vợ Bé Nhỏ Full.Văn Án :Đọc truyện Chỉ Yêu Chiều Cô Vợ Bé Nhỏ Full.Văn Án :Đó không phải ai xa lạ mà chính là người chồng đã kết hôn với Lê Nhật Linh ba năm nhưng không gặp mặt nhau lấy một lân Đọc truyện Chỉ Yêu Chiều Cô Vợ Bé Nhỏ của tác giả Nụ Cười, luôn cập nhật chương mới đầy đủ. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. Hiện menu doc truyen Nhưng Hữu Nghi yêu anh nhiều lắm , mỗi ngày cô đều vun đắp một chút , một chút chỉ vì đôi ta mà thôi , cô chỉ muốn có một tình yêu thật sự với anh , chứ không do ý trời sắp đặt . Vay Tiền Nhanh Ggads. Diệp Cô Thâm 26 tuổi và cô gái nhỏ Đường Tuế Như 18 tuổi phụng chỉ kết hôn!Đường Tuế Như cho rằng cái vị nhân vật lớn lạnh lùng này cưới cô chỉ bởi vì có hôn ước, nhưng trêи thực tế……“Ông xã, mùa thu tới rồi……” “Ngoan……”Hôm sau, mấy chiếc xe tải quần áo được đưa đến nhà.“Ông xã, nho xanh ăn ngon……” “Ngoan……”Hôm sau, có mấy chục vườn nho xanh dưới danh nghĩa của cô.“Ông xã, có người nói em không xứng với anh!” “Ngoan……”Hôm sau, người đó, ủa, người đó đâu rồi?!Thật lâu về sau, Diệp phu nhân được cưng chiều đến vô pháp vô thiên tỏ vẻ, ngoại trừ eo có hơi đau ra, cuộc sống sau khi kết hôn thật sự ngọt đến ê răng! Đọc truyện Chỉ Yêu Chiều Cô Vợ Bé Nhỏ Lê Nhật Linh - Làm Quan, tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Nụ Cười. *********** Đó không phải ai xa lạ mà chính là người chồng đã kết hôn với Lê Nhật Linh ba năm nhưng không gặp mặt nhau lấy một lân— Lâm Quân. Lê Nhật Linh nhanh nhẹn ngồi xuống, kéo váy lên quấn quanh người và căng thẳng nhìn người đàn ông điển trai nọ "Sao anh lại ở đây?” Mới dứt câu cô đã hận không thể cản đứt phăng đầu lưỡi. Đây là nhà họ Lâm, anh ở đây là lẽ hiển nhiên thôi mà. Thảo nào mẹ Lâm lại dùng ánh mắt sâu xa đó khi bảo từ giờ cô sẽ ở đây. Xem ra đây chính là phòng Lâm Quân. Chương 55 Tại sao anh lại có ý tốt như vậy? Có người từng nói, người không cài mật khẩu điện thoại, một là tính cách quá khờ khạo, là người vô tư cởi mở không để tâm nhiều chuyện, hai là nội tâm hết sức thâm sâu nhưng lại giấu kỹ đến mức không lộ ra dấu vết. Hà Vi Nhiên cảm thấy Lê Nhật Linh chính là loại người thứ nhất. Cậu ta cầm chiếc điện thoại kia lướt xem trong chốc lát, sau đó trả lại cho cô, “Này, trả cho cô, tôi cũng không cần di động của cô làm gì.” Ánh mắt Lê Nhật Linh nhìn cậu ta đầy kỳ quái, đưa tay lấy lại điện thoại, sau đó liền phát hiện Hà Vi Nhiên vừa rồi mở ra ứng dụng ghi nhớ, để lại ở thư mực bên trong một chuỗi địa chỉ. “Đây là chỗ mà bình thường cậu ấy rất hay đến, thay vì cứ ngồi chờ ở công ty như thế này, không bằng buổi tối cô cứ trực tiếp đến nhà cậu ta mà ngồi xổm trước cửa. Một nửa thời gian của Lâm Quân cũng đều ở đây.” Một nơi là nhà chính của người nhà họ Lâm ở khá xa, một nơi là chỗ để mỗi lần say rượu anh sẽ quay trở về. Bởi vì đôi khi ở bên ngoài lêu lổng lỡ tay uống quá chén một chút, anh không muốn đề cho bà Lâm ở nhà chính bắt gặp, như vậy sẽ bị quở trách không được thoải mái. Ở phương diện nào đó Lâm Quân cũng xem như một người con có hiếu, còn biết tránh đi để làm cho bà Lâm không cần lo lắng, khiến cho cô thầm cảm thấy tán thưởng chút ít. Địa chỉ nhìn qua không có vấn đề gì, chẳng qua, tại sao Hà Vi Nhiên lại chủ động nói cho cô biết chỗ này của anh? Tại…ý tốt như vậy? “Tại sao anh lại tốt bụng như vậy?” Cô không quá tín nhiệm Hà Vi Nhiên, có câu rắn chuột một ổ, bạn bè của Lâm Quân sẽ không vô duyên vô cớ giúp đỡ cô. Phải chăng cậu ta đang suy tính âm mưu gì đó ở phía sau. Thấy ánh mắt cảnh giác của cô, nụ cười của Hà Vi Nhiên cũng nhạt dần, “Tôi gần đây tin vào thần phật, cái này gọi làm việc thiện, tôi muốn tích đức tu thân một chút để sau này còn tìm được một người vợ an ổn biết nghe lời.” Lê Nhật Linh híp mắt, “Nhưng hôm nay anh đã giúp tôi đến hai lần .” Một lần là mang cô lên lầu tìm Lâm Quân, một lần là cho cô địa chỉ này. Hà Vi Nhiên bị hỏi nhiều mà phiền, “Hôm nay xem như tôi làm luôn phần việc thiện của ngày mai không được sao?” “À không, đương nhiên là được.” Chỉ cần cậu ta đừng hãm hại mình, cậu ta muốn làm cái gì cũng đều được. Lê Nhật Linh cầm di động, quyết định tin cậu ta một lần, nếu cậu ta dám lừa chính mình, từ nay về sau cô sẽ không bao giờ… tin cậu ta nữa là được. Hà Vi Nhiên vốn định trực tiếp đưa Lê Nhật Linh qua bên đó, nhưng nghĩ đến tâm trạng phòng bị nghỉ ngờ của cô khi nãy, chính mình làm càng nhiều, trong lòng cô cũng sẽ chỉ nghi ngờ càng nặng, vì thế đành từ bỏ. Dù có thế nào đi chăng nữa, Lâm Quân cũng xem như là một người đàn ông từng chơi qua rất nhiều người phụ nữ, chuyện với Lê Nhật Linh chắc chắn cũng không cần mình phải nhúng tay vào. Từ khi chia tay Lý Thanh Lộ, cậu ta vẫn chưa tìm được bạn gái mới. Một con chó độc thân còn phải đứng ở giữa tạo cơ hội cho bọn họ, thật sự rất phiền. Tình huống của công ty nhà họ Lê hiện tại vô cùng cấp bách, Lê Nhật Linh nhanh chóng dựa theo địa chỉ mà Hà Vi Nhiên lưu lại bắt xe qua. Đây là một căn hộ cao cấp nằm trong trung tâm thành phố. Bấm chuông một hồi lâu vẫn không thấy có người ra mở cửa, có lẽ anh vẫn chưa trở về, cô đành phải đứng chờ ngoài cửa. Đợi từ lúc chạng vạng cho đến tận đêm khuya, thế nhưng vẫn không thấy bóng dáng Lâm Quân như cũ. Ban đêm nhiệt độ không khí hạ xuống rất thấp, cô còn đang mặc quần áo ra đường lúc giữa trưa, trên người dù cảm nhận được từng đợt gió lạnh thổi tới nhưng vẫn ôm cánh tay ngây ngốc đứng chờ. Hà Vi Nhiên không biết từ lúc nào đã lưu lại số điện thoại của cô, gửi cho cô một tin nhắn cổ vũ, nói với cô nhớ cố gắng kiên trì Lâm Quân là người ăn mềm không ăn cứng, nếu cô muốn thành công thì nhất định phải bộc lộ ra thật nhiều chân thành. Trong một thoáng kia, Lê Nhật Linh cảm thấy chính mình mới đáng thương làm sao. Bị Lâm Quân nhắm vào, Lưu Ly xa lánh ghét bỏ, còn bị trở thành đối tượng cho Hà Vi Nhiên tiêu khiển. Bình thường, một người nếu như đã không may mắn, những chuyện xui xẻo tiếp theo cũng sẽ rất nhanh ập tới. Điện thoại của Lê Hải Thiên gọi đến, vừa mở miệng thì câu đầu tiên chính là, “Như thế nào rồi, con cùng với giám đốc Lâm đã nói chuyện rõ ràng hay chưa?” Cô mím môi, “Con còn chưa gặp được anh ấy.” “Chuyện này là do con gây ra, con phải tự mình gánh lấy trách nhiệm. Nếu chỉ vì chút tùy hứng của con mà chuyện làm ăn của nhà họ Lê bị tập đoàn Lâm thị hủy hoại, cha nhất định sẽ không tha thứ cho con, từ nay về sau xem như nhà họ Lê ta không có đứa con gái này.” Trái tim của Lê Nhật Đinh như bị dao xuyên qua, cô trầm giọng, “Con sẽ mau chóng giải quyết chuyện này.” “Được, cha chờ tin tốt của con.” Lê Nhật Linh cảm thấy Lê Hải Thiên không hề xem mình như một người đang chảy cùng dòng máu với ông ấy, thật giống như một cấp trên đang lạnh lùng ra lệnh cho nhân viên của mình hơn. Cả người cô lạnh cóng, thế nhưng điện thoại trong tay không biết từ bao giờ đã nóng lên. Cô châm chọc cười nhạo chính mình rồi cất điện thoại vào trong túi xách, ngay thời điểm vừa ngầng đầu lên liền nhìn thấy Lâm Quân khắp người tỏa ra mùi rượu nồng nặc hướng về chỗ này. Thế nhưng cô lại không ngờ tới, bên cạnh anh lại xuất hiện thêm một người phụ nữ là Lưu Ly. Chương 41 Có thể nói chuyện có lý lẽ chút được không? Lê Nhật Linh sững sờ, cô không thể ngờ, mình đã giải thích hợp tình hợp lý đến thế, kết quả chỉ đổi lại câu chất vấn nhục nhã của hắn. “Lâm Quân, đây không phải lỗi của tôi.” Nếu không phải nhờ Hạ Huy Thành kịp thời xuất hiện giúp cô, thì dáng vẻ chật vật của cô không chỉ có một mình hắn nhìn thấy. “Hắn nhìn thấy rồi, đúng không?” Tuy là chất vấn, những giọng điệu chính là khẳng định. Lâm Quân nắm được môi cô, đột nhiên kề sát vào một bên má cô, hoàn toàn đẩy ngã cô vào chiếc xe. Thân thể của cô và hắn phút chốc không còn khe hở, dính chặt vào nhau. “Lê Nhật Linh, gần đây tôi không phải đối xử với cô rất tốt sao, tốt đến nỗi khiến cô cho rằng bản thân có thể tùy ý làm bậy sao?” Lúc hắn nói, miệng hắn không ngừng dán chặt vào đôi môi đỏ mọng của cô, hơi thở hai người phút chốc giao hòa vướng vít với nhau. Tay hắn bắt đầu tuột chiếc măng tô màu đen trên người cô xuống, hắn ấn lên ngực cô, lạnh lùng nói “Dấu ấn này không phải là quá rõ ràng rồi sao, nó lúc nào cũng sẽ nhắc cho cô nhớ, nhớ lấy thân phận của mình.” Lê Nhật Linh hít sâu vào một hơi, cố gắng kềm chế cảm xúc của mình, cố gắng nói lý lẽ với hắn, “Đây là Lưu Ly không biết từ đâu xông đến trước mặt tôi, bất thình lình tạt nước lên người tôi, cả người tôi ướt sũng từ trên xuống dưới không biết làm sao, anh Huy Thành mới đưa áo măng tô của anh ấy cho tôi mặc. Anh để bụng chuyện bộ dạng chật vật của tôi bị anh ta nhìn thấy, tôi có thể hiểu được. Nhưng mà, nếu như không có sự xuất hiện kịp thời của anh ấy, thì tôi chỉ có nước càng nhục nhã, khó chịu hơn, tuyệt đối không tốt hơn hiện tại.” “Ý của cô chính là, tôi còn phải đi cảm ơn hắn cơ à? Cảm ơn hắn ôm ấp cô, hay là cảm ơn cô… yêu hắn ta?” Giọng cười trầm khàn mà nhạo báng của hắn phả vào tai cô, trong mắt xẹt qua một tia giễu cợt. Tay hắn vẫn áp chặt vào ngực cô, ra sức ấn vào để lưu lại dấu vết trên người cô, “Lê Nhật Linh, cô cũng được lắm.” “Lâm Quân!” “Nhưng mà Lê Nhật Linh, cô còn nhớ hay đã quên, lúc đầu cô dùng thủ đoạn đê tiện bỏ thuốc vào rượu của tôi, leo lên giường tôi. Sau đó cô được gả cho tôi đúng như ý nguyện, cũng cứu được nhà họ Lê trên bờ phá sản, bây giờ lại muốn cùng tình nhân cũ cao chạy xa bay à?” Hắn gặm cắn đôi môi cô, khiến đôi môi nhỏ xinh của cô bật máu, “Cô nghĩ cũng chu toàn lắm.” “Lê Nhật Linh cô có thể thử xem, chỉ cần cô dám đề cho hắn đụng vào cô một lần nữa, tôi có dám chặt tay hắn xuống không.” “Lâm Quân, anh có thể nói chuyện có lý lẽ một chút được không hả?” Cô dùng sức đầy hắn ra, dái tai bị hắn cắn cũng sưng đỏ lên. Hắn tà ý mân mê cánh môi của mình, mở miệng chế giễu, “Sao hả, nhìn thấy người yêu cũ thì liền muốn bênh vực hắn, ngay cả tôi cũng không cho sờ vào nữa à?” Chậm rãi đưa mặt vào sát mặt cô, dán trán mình vào trán cô, giọng nói dịu dàng cực điềm, tựa hồ đang thủ thỉ tâm tình, nhưng nội hàm trong lời nói lại ác độc chà đạp lên tôn nghiêm của cô, “Nhưng cô đừng quên, Lê Nhật Linh, cô là vợ của tôi. Tôi cho dù chơi cô đến chết, thì đó cũng là hợp pháp.” Hốc mắt Lê Nhật Linh đỏ hoe, cảm giác sâu sắc rằng mình bất lực rồi, cô phát hiện bản thân giống như đang đi vào ngõ cụt, cuối đường là vực thằm, nói cái gì cũng không đúng, cũng bị hắn vặn vẹo thành ý nghĩa khác. Cho dù có kiên cường hơn nữa, thì cô cũng mệt mỏi rồi. Bất kể ba năm trước xảy ra sự cố trên giường với Lâm Quân, hay là sau đó quyết định gả cho hắn làm vợ, thì từ đó đến giờ cô vẫn chưa từng nghĩ đến sẽ quay đầu lại tìm Hạ Huy Thành. Một khi đã bắt đầu, cô thậm chí còn muốn sẽ xứng chức một người vợ, chăm sóc cuộc hôn hân này, cứ thế mà sống hết cuộc đời. Là hắn, luôn là hắn, cả đêm không về, vẫn là hắn, trước mặt công chúng bày tỏ thái độ chán ghét cô. Lê Nhật Linh là một người thức thời, hắn đã chán ghét cô, thì cô sẽ tránh mặt hắn. Đến lúc về nước sau đó, cô luôn cố gắng không xuất hiện trong tầm mắt hắn, là hắn đã nhận nhầm cô… Nếu không phải hắn chọc giận Lưu Ly, hôm nay cũng không đến nỗi xảy ra những chuyện khó chịu đến cực điểm như thế này. Bởi vì Lưu Ly là người đàn bà của hắn, hắn quan tâm đến Lưu Ly cho nên đổ hết thảy lỗi lầm đồ hết lên đầu cô sao? Lê Nhật Linh lập tức bừng tỉnh đại ngộ, ngước mắt nhìn lên hắn, ánh mắt cô trong sáng rõ ràng một cách đáng Sợ. Cô hờ hững khiêu chiến với uy thế của hắn, “Còn anh thì sao? Anh ra ngoài quan hệ lăng nhăng với những người đàn bà khác, ngoại tình trong lúc hôn nhân vẫn còn sờ thì hợp pháp hả?” Đó không phải ai xa lạ mà chính là người chồng đã kết hôn với Lê Nhật Linh ba năm nhưng không gặp mặt nhau lấy một lân— Lâm Nhật Linh nhanh nhẹn ngồi xuống, kéo váy lên quấn quanh người và căng thẳng nhìn người đàn ông điển trai nọ "Sao anh lại ở đây?”Mới dứt câu cô đã hận không thể cản đứt phăng đầu là nhà họ Lâm, anh ở đây là lẽ hiển nhiên thôi nào mẹ Lâm lại dùng ánh mắt sâu xa đó khi bảo từ giờ cô sẽ ở ra đây chính là phòng Lâm Quân.

chỉ yêu chiều cô vợ bé nhỏ