Ngọc Thái ngồi trong phòng làm việc không ngừng suy tư. Đêm hôm qua, một bệnh nhân trong thực nghiệm đặc biệt ở chỗ anh đã ra đi vĩnh viễn. Thật ra một người ốm yếu cùng cực, lại phải chịu đủ thứ áp lực về mặt tinh thần như vậy thì chuyện ra đi chỉ là sớm muộn mà thôi. Hơn nữa, TL này của anh
Truyện: Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai? Tác giả: SuMonster098, SM098 Thể loại: hiện đại, xuyên thư, có tí thương trường. Văn án vip. Phóng khoảng và tùy ý, Kiên cường và định kiến. Ai cũng nói Hạ Lam mắc bệnh công chúa?
Giả sử có ai ngứa mồm nhai đi nhai lại chuyện đời tư của cô, cô cũng chỉ ung dung ngồi đó. Nếu vui vẻ sẽ nhìn chằm chằm kẻ ấy, khiến cho hắn ngại ngùng hoặc tức giận quay đi. Nếu bực bội sẽ trực tiếp không thèm quan tâm, yên lặng nghe thêm vài câu giảng viên nói còn có ích hơn. Vậy nên lâu dần, đám người xung quanh Hạ Lam cũng thôi việc đàm tiếu.
Vay Tiền Nhanh Ggads.
Phòng họp rất nhanh được trả lại sự yên tĩnh ban đầu. Mấy vị bảo an được vài anh chàng áo đen cao to đẹp trai hộ tống đi thẳng ra ngoài. Thật ra dù có không bị cưỡng ép rời đi bọn họ cũng sẽ tự nguyện ra đi. Nhìn xem, đại thiếu gia và nhị thiếu gia tranh đấu, chuyện này chính là chuyện nội bộ gia tộc, người ngoài như họ tốt nhất không nên dây vào! Biết quá nhiều nhỡ đâu bị đuổi việc bất thình lình thì sao? Lương ở Trịnh gia cao, công việc lại nhàn hạ, họ còn không muốn mất đi miếng cơm ngon này. Thế nên căn phòng lớn trong phút chốc trở nên yên tĩnh lạ thường, cả bốn người đều im lặng quan sát đối phương, nửa câu cũng chưa buồn nói. Hạ Lam vẫn bị Văn Minh nắm chặt tay, một bước cũng không thể rời. Và thật sự lúc này cô chẳng muốn đi đâu chút nào. Có "cây cao bóng cả" tình nguyện che ngang đầu mình, đưa cho mình một bến đỗ an toàn, tội gì phải ra kia cho mưa gió ngập mặt? Văn Hóa vẫn còn sững sờ và nghi hoặc, nét mặt hoà trộn đủ thứ cảm xúc lẫn lộn. Không cần nghi ngờ, tất cả những cảm xúc đó đều mang tính chất tiêu cực. Bực bội, khó chịu, kìm nén, tức giận.. Mọi chuyện đều không giống như kế hoạch của hắn, hơn nữa Văn Minh này còn cho hắn một ngạc nhiên lớn như thế, hắn không bị sang chấn tâm lý đã là may mắn lắm rồi! Rốt cuộc Văn Minh này ngốc thật hay ngốc giả? Nếu như ngốc thật thì tại sao bây giờ lại bình thường được đến thế này? Có "thuốc trị chứng thiểu năng" thật hay sao? Và nếu như Văn Minh mới hết ngốc thì anh ta lấy đâu ra nhiều tiền, nhiều thực lực như vậy để tính kế ganh đua với hắn? Chẳng lẽ do Hạ Lam kia vẽ đường giật dây? Còn nếu như anh ta giả ngốc.. Văn Hóa âm thầm nhớ lại khoảng thời gian trước khi hắn và Văn Minh còn nhỏ, cả hai đều an phận ở biệt thự Trịnh gia, tay không nhịn được đổ mồ hôi lạnh. Giả ngốc có thể thật như vậy? Nhịn lâu như vậy? Diễn đến mức khiến không một ai có thể nghi ngờ như vậy.. Tài năng của người này đến đâu? Sự sâu sắc ấy xuất phát từ đâu? Và cả tính nhẫn nhịn cực hạn đó nữa.. Văn Hóa không dám tin! Cả hai trường hợp đều xuất hiện những lỗ hổng khiến hắn không dám đặt niềm tin chắc chắn vào cái nào. Nhưng nếu không tìm ra hướng đi đúng, làm sao có cách giải quyết chính xác được đây? Vậy là hai trong số bốn người lúc này đang đầy suy nghĩ trong đầu, thoáng qua, hai người còn lại có vẻ đơn giản, dễ đoán hơn nhiều. Văn Minh ung dung vừa trêu vợ vừa quan sát địch thủ "lâu năm" trước mặt mình. Còn trợ lý xinh đẹp của Văn Hóa thì sợ hãi và lo lắng một cách thái quá, liên tục tìm cách rút lui.. Và sự im lặng nào rồi cũng có điểm kết thúc, đỉnh điểm của việc này chính là âm thanh run rẩy của trợ lý, cô nàng giả lả cười, trốn chạy "Tôi.. Tôi đi lấy nước! Mọi người ngồi trước đi!" "Thế nào em trai?" Văn Minh đợi cánh cửa phòng họp đóng lại hẳn mới xoay người, tựa như mình thật sự là chủ nhân của nơi này mà tự nhiên đi tới "Người không cần thiết đều đã đi hết, chúng ta có thể thẳng thắn nói chuyện rồi nhỉ?" "Tâm cơ của mày cũng sâu gớm!" Văn Hóa nhếch môi cười, cố gắng giấu sự bối rối của mình bằng cách xiết thật chặt nắm tay "Nói chuyện? Văn Minh, mày muốn nói chuyện gì?" "Quyền chủ tịch.." Văn Minh không hề nao núng, dẫn Hạ Lam đến thẳng chiếc ghế lớn phía trên, ung dung kéo cô ngồi xuống "..Nên chuyển giao rồi!" "Chuyển giao?" Văn Hóa phá ra cười, nhức nhối nhìn chiếc ghế vốn dĩ là của mình bị kẻ khác làm ô uế. Hừ, được rồi, dù đúng người bí ẩn kia có là thằng ngốc này thì thế nào? Hắn cũng vẫn sẽ cùng Đào Nương thực hiện kế hoạch kia, cùng nhau hạ bệ Văn Minh. Quan trọng hơn, hắn sẽ khiến thằng ngốc phải quay trở về đúng chỗ của mình! Trịnh Văn Minh đó.. Vĩnh viễn chỉ có thể là đồ phế thải, để hắn đặt dưới chân, tùy ý dẫm đạp lên mà thôi! Vĩnh viễn! "Nói cũng thật hay! Nếu chỉ dùng miệng thì một ngày phải có vài triệu người đến Trịnh gia đòi chuyển giao quyền lực!" "Vào được đến đây, cậu Hóa nghĩ chúng tôi thật sự chỉ dùng miệng hay sao?" Hạ Lam ngồi trong lòng của Văn Minh có chút ngại ngùng, nhưng sau đó cô cố gắng tỏ ra tự nhiên hết mức có thể, tìm cách chọc tức Văn Hóa này. Mục đích của Hạ Lam hôm nay đến Trịnh gia chẳng phải để nhìn hắn ta giận tới mức không kiểm soát được ư? "Cậu Hóa cũng quá coi thường vợ chồng tôi rồi!" "Hmm.." Văn Minh đầy ẩn ý liếc cô một cái, Hạ Lam mặc dù không quay mặt trở lại nhưng vẫn có thể cảm nhận được cái nhìn nóng hổi dán lên gáy mình. Tên này.. Cậu có thể đừng nhỏ nhen vậy được không? Đúng là tôi và Thanh Tùng vào được đây là nhờ cái miệng, nhưng cậu thì không phải! Tôi mượn danh chồng mình dùng ké không được à? "Em trai, em muốn xem giấy tờ?" "Nôn ra!" Văn Hóa tiến đến gần chỗ Văn Minh và Hạ Lam, nghiến răng "Trịnh Văn Minh, không ngờ mày giấu giếm cũng tài quá nhỉ? Bao nhiêu năm trong Trịnh gia.. vậy mà không một người nào nhận ra được điều gì khác thường!" "Có hai khả năng.." Văn Minh chậm rãi lôi điện thoại từ trong túi áo vest ra, bấm một dãy số sau đó tiếp tục "..Một là các người chẳng hề quan tâm đến tôi, hai là.. các người quá ngu ngốc! Hạ Lam, em nghĩ cậu Hóa thuộc khả năng nào?" "Có thể là khả năng thứ hai.." Hạ Lam dứt khoát đáp "..Cậu Hóa quan tâm đến cậu thế cơ mà, về nhà liền tìm anh trai yêu để đánh đập hành hạ, làm sao có khả năng không quan tâm được đúng không?" "Đúng!" Văn Minh gật gù hùa vào "Trịnh gia có Văn Hóa là để ý anh nhiều nhất đó, vậy mà cũng không nhận ra.. Hạ Lam thật tinh tế!" "Chúng mày.." Văn Hóa xiết chặt nắm tay, cầm lấy thành ghế bên cạnh muốn nhấc lên cho đôi tiện nam nữ trước mặt một trận. Tiếc là hắn chưa kịp vận sức, cửa lớn đã bật mở, mấy vị áo đen đi cùng Văn Minh tiến vào, mang theo một vali nho nhỏ quen mắt vô cùng.. "Cái này.." "Rất nhiều thứ thú vị!" Văn Minh ha ha cười, Hạ Lam thấy lực ôm phía sau lưng mình giảm xuống không ít liền biết ý tự động lùi ra. Đám người áo đen nhanh chóng đi tới, đặt vali trước mặt Văn Minh "Ví dụ như cái này chẳng hạn.." "Chuyển giao cổ phần?" Văn Hóa nhìn hàng loạt những giấy tờ có đóng dấu đỏ chót được trưng ra trước mặt mình, giọng nói có chút lạc đi. Vậy là đúng, Văn Minh này chính xác là kẻ ở trong tối cùng hắn tranh đoạt gia sản, cổ phần của tập đoàn. Và quan trọng hơn, tên ngốc này luôn thắng, đa số cổ phần đã thuộc về hắn, mặc cho Văn Hóa có nhận được khoản thừa kế 35% từ chỗ ông nội cũng chẳng thể là cổ đông lớn nhất được nữa.. "Trần Trụi, Sân Siu cũng đồng ý chuyển giao cho mày? Không thể nào! Không thể!" "Vì sao?" Văn Minh nhíu mi, không vui "Đến em còn có thể nhét đám xà tinh đó vào tù, vậy thì lí do gì anh không thể ép họ kí vào giấy chuyển giao này?" "..." "Vì bọn họ vốn ở phe em, chống đối anh trong vụ khu Đông sao?" Văn Minh lật mặt rất nhanh, âm trầm tỏa ra sát khí, nặng giọng nhếch môi. Hạ Lam đứng ngay bên cạnh cậu tự dưng cảm thấy tim mình run rẩy, bình thường Văn Minh ở cạnh cô đều không phát uy, khiến Hạ Lam suýt chút quên mất đây chính là nam chính hắc hóa đáng sợ rồi! "Em trai bá đạo của anh thật ngây thơ.. Nếu anh nói, bọn họ đến tìm em đòi hợp tác đều nằm trong kế hoạch của anh, không hiểu em sẽ cảm thấy thế nào nhỉ?" "Kế hoạch.. Kế hoạch của mày?" Văn Hóa lẩm bẩm, nghi hoặc khó tin hỏi lại một lượt. Hạ Lam dường như cảm nhận được sự vụn vỡ của Văn Hóa, khi hắn ta nhìn thấy thêm một loại giấy tờ khác - ngoài giấy chuyển giao kia "Cái này? Mẹ kiếp! Đây là di chúc của ông nội!" "Đúng rồi! Em thật tinh mắt!" Văn Minh vỗ tay, vẻ mặt tràn đầy sự khen ngợi "Là đống giấy tờ nhàm chán em nhờ đám luật sư kia kì công soạn thảo, sau đó còn ép ông nội kí vào đấy!" "Sao.. Sao mày lấy được thứ này?" Hắn nhớ rõ giấy tờ cần bảo mật hắn đều đã gửi vào nơi có bảo mật tốt nhất rồi cơ mà.. Vì lí gì nó lại xuất hiện ở đây? Ngay trên tay của Trịnh Văn Minh? "Vốn dĩ.." "Với người bên cạnh không nên quá tin tưởng!" Văn Minh xua tay, cao giọng khuyên nhủ "Đám người đó gốc tích thế nào chưa rõ đã quyết định dùng, em trai đúng là ngây thơ!" "Cái.. Cái gì?" "Em trai thân mến, để chết không luyến tiếc, tôi cho phép em đọc lại di chúc của ông nội một lần!" Văn Minh búng tay, một vệ sĩ bên cạnh lập tức lấy ra bản di chúc, đưa đến trước mặt Văn Hóa "Cứ bình tĩnh, tức quá có thể xé, đây chỉ là bản sao!" "Chia cổ phần làm bốn phần?" Văn Hóa trợn mắt nhìn lại di chúc thêm một lần nữa. Sự phân định tài sản trong đó hoàn toàn khác với di chúc hắn cho đám luật sư kia soạn thảo. Bốn phần, ba mươi phần trăm chia đều cho ba cháu, năm phần trăm còn lại của bố Trịnh. Toàn bộ tài sản còn lại như nhà riêng, bất động sản.. đem bán đấu giá để quyên góp cho trại trẻ mồ côi.. "Đây là thứ phế thải gì? Khốn khiếp! Không thể như thế!" "Sao lại không?" Văn Minh cười lạnh "Xem kĩ đi, chữ kí hàng thật giá thật, hơn nữa.. Ngày mai di chúc này sẽ được công bố, nhưng em trai à, có một tin tức anh muốn nói cho em biết.." "..." "Về quản em gái em cho chặt, nếu không 10% của nó cũng sẽ bốc hơi đó!" "Khốn kiếp!" "KHỐN KIẾP!" Văn Hóa cuối cùng cũng không nhịn không nổi, hắn giang tay xé bỏ tập di chúc dày thật dày, sau đó lao đến chỗ Văn Minh, muốn đánh người. Đáng tiếc nơi này nhiều vệ sĩ như vậy, Văn Hóa muốn động thủ liền có thể động thủ hay sao? Hơn nữa dù chỗ này không có ai, Hạ Lam có võ công thâm hậu đứng đây, nam chính sức mạnh phi phàm đứng đó.. Sợ rằng cái "muốn" kia của hắn vĩnh viễn chỉ là muốn mà thôi! "Ông nội không công bằng thật nhỉ?" Văn Minh đứng dậy khỏi ghế, cao ngạo nhìn Văn Hóa bị người khóa tay, ra sức giãy giụa bên kia "Đã hứa hẹn ai giành được khu Đông liền trao quyền điều hành Trịnh gia.. Đáng tiếc phút cuối ông ấy lại thay đổi, thà rằng thất hứa còn hơn để Trịnh gia bị hủy trong tay chú em!" "Trịnh Văn Minh! Mày là đồ bỉ ổi!" Văn Hóa hét lớn, sự ấm ức xen lẫn tức giận khiến giọng hắn lạc đi "Tính kế người ta trong bóng tối, tao khinh! Có giỏi thì đường đường chính chính đấu với tao một trận!" "Đường đường chính chính?" Văn Minh không ngại tiếp tục vạch cho Văn Hóa xem bí mật của mình "Chuyện Huyện trưởng Dương chẳng phải là vụ đối đầu trực tiếp ngoài sáng của chúng ta hay sao? Cũng chỉ có em trai ngây thơ như chú mới nghĩ lão ta thật sự vì cô trợ lý kia mà nhận tiền giúp đỡ em!" "Là do mày.. Do mày..?" "Thứ đồ vô dụng là ai? Đến giờ này mới biết được!" Văn Minh quay lưng lại, chốt câu cuối "Trịnh Văn Hóa, mày cười nhiều rồi, cũng nên ngã ngựa để đến lượt người khác sung sướng!" "Tất cả đều nằm trong kế hoạch của cậu?" Hạ Lam nãy giờ vẫn im lặng đứng một bên nghe ngóng, càng nghe nhiều thông tin, đầu óc cô càng loạn. Trái tim trong ngực gia tốc đập mạnh, mắt hoa lên và cảm giác choáng váng trực trờ. Vốn dĩ đã biết mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của cậu ta, nhưng lại không ngờ Văn Minh tính toán sâu đến vậy. "Vậy còn chuyện.." "Nguyễn Hạ Lam! Cô bị ngu hay sao còn đứng đó?" Văn Hóa đánh không được người liền đổi cách công kích "Toàn bộ mọi chuyện đều là do thằng đó ra tay! Kể cả chuyện cưới cô, lợi dụng tung ra scandal video và ảnh xếch của tôi và cô, còn dám để cô làm bia đỡ đạn trong cuộc phẫu thuật đó, cho cô ra mặt khu Đông.." "Trịnh Văn Hóa, sao cậu biết chuyện phẫu thuật của Văn Minh?" Hạ Lam tinh thần thép làm sao lại vì chút choáng váng mà bị tung hỏa mù, cô xiết tay, nhìn Văn Minh đến cạnh, thân mật ôm lấy mình "Còn biết được tôi giúp cậu ta làm bia đỡ đạn?" "..." "Chẳng lẽ vụ đó cậu cũng có phần?" Cô nhếch môi, không hề ngần ngại dựa lưng vào lồng ngực rắn chắc của Văn Minh. Cậu như nhận ra sự khác biệt về mặt sức khỏe của Hạ Lam, thản nhiên để mặc cô muốn tựa thế nào thì tựa. Nhìn thoáng qua hai người lúc này chẳng khác nào nhân vật trung tâm trong bức tranh tình cảm ngọt ngào hoàn mỹ nhất. Đáng tiếc khung cảnh của bức tranh này quá mức không hợp lý! "Hay là.. Do chính cậu Hóa nhúng tay vào? Muốn mưu sát anh trai cùng cha khác mẹ của mình để chiếm đoạt tài sản?" "Đừng.. Đừng vu hãm người khác!" Văn Hóa muốn lui lại nhưng tay hắn vẫn còn bị người ta khóa chặt không thể nhúc nhích. Hừ, không công kích được bên này thì chọc ngoáy bên kia! Hắn không tin hắn không khiến được bọn chúng khó chịu, không kéo được chúng xuống bùn! "Nguyễn Hạ Lam, cô nói thì hay rồi.. Nhưng này, cô thật sự muốn ở bên thằng ngốc này sao? Còn vợ chồng ngọt ngào như vậy.. Ha ha ha, đúng là nực cười!" "Đưa cậu Hóa ra ngoài!" Văn Minh cảm nhận được thông tin không hay ho gì phía sau, lập tức hạ lệnh "Nhẹ nhàng thôi, biết chưa?" "Mẹ kiếp! Thằng hèn! Mày nghĩ mày là ai mà lên mặt? Cũng chỉ là loại dùng lại giày tao đã đi thôi! Ghế Trịnh gia ông ngồi chán rồi, cả con đàn bà mày đang ôm ông cũng chơi chán rồi! Chơi đến mức nó phải đi phá thai đến mấy lần.. Ha ha ha, thứ đồ nát bét đó còn nâng niu được, đúng là ngu ngốc! Hạ tiện!.." "Im mồm!" "Tao không im! Hạ Lam chỉ là con đ*, còn mày, mày.." "Trịnh Văn Hóa! Mày câm miệng cho tao!" "..." Phía sau lưng đột ngột mất đi điểm tựa, Hạ Lam loạng choạng mãi đến khi bám được vào bàn họp mới đứng được trở lại. Hai chân cô run rẩy kì lạ, tâm trí dường như tự dưng bị ai đó lôi ra nhúng nước đến choáng váng. Trước mặt cô hiển hiện hình ảnh Văn Minh không để ý hình tượng lao đến đấm thẳng vào mặt Văn Hóa, sau đó tối dần.. Tối dần.. Tối đến mức chỉ còn một màu đen thăm thẳm..
Cao tầng tập đoàn Trịnh gia hôm nay triệu tập một cuộc họp khẩn cấp. Tất cả những cổ đông nắm trong tay số lượng cổ phần lớn đều được tham gia, còn những vị không liên quan dĩ nhiên không phận sự miễn vào!Văn Hóa hiển nhiên không thuộc vào hàng ngũ bô lão có N % cổ phần. Thế nên lúc này hắn đành lén lút chui vào phòng chủ tịch của ông nội Trịnh, nhân lúc không có ai mà ngồi thử trên chiếc ghế nóng êm ái trong giác hạnh phích từ mông truyền tới khiến cúc hoa hắn hơi co lại. Sung sướng thật! Sự sung sướng lúc này không thể tả lại bằng bất kì lời lẽ hoa mỹ nào hết. Văn Hóa chỉ biết, nó còn làm hắn cảm thấy thỏa mãn còn hơn cả khi làm tình! Và đảm bảo sau này, khi ôm được Hồng Ngọc trong tay cũng không thể khiến hắn vui vẻ đến chung người đẹp cũng chỉ là mây bay, tài sản và quyền lực mới là thứ có thể nắm được trong tay, phục vụ cho cuộc sống của hắn sau này!Văn Hóa nhếch khóe môi, xoay nhẹ chân một cái, lập tức chiếc ghế cũng quay tròn, di chuyển tới tận cánh cửa kính trọng lực cách đó không xa mới dừng lại. Từ trên tầng cao nhất của tập đoàn nhìn xuống dưới, từng con người nhỏ bé li ti di chuyển trước mắt hắn. Tất cả bọn họ giống như con sâu cái kiến tùy ý hắn muốn chà đạp thế nào cũng được. Rất nhanh thôi, cái sự "giống như" phía trên kia sẽ trở thành hiện thực. Khi hắn ung dung chiếm được ghế chủ tịch Trịnh gia này rồi, đám người đó thật sự sẽ tự động biến thân thành những kẻ yếu thế, cả đời chỉ còn cách quỳ gối phục vụ cho Văn Hóa mà thôi!Nghĩ tới đây, nụ cười vốn hiển hiện trên khóe môi càng được khắc sâu. Khuôn mặt tinh mỹ với đôi mắt hoa đào ánh lên tia sáng lạnh lùng mà phóng khoáng. Văn Hóa tự tin bản thân hoàn toàn có thể trở thành người thừa kế chính thức. Hắn không tin một con nhãi từ nơi khác tới và một thằng ngốc lại đủ sức đánh bật được một tài năng như hắn. Nhất là khi bây giờ mọi thời cơ đều bị hắn nắm trong tay, và thứ tiện nhân Nguyễn Hạ Lam ấy có chỉ là toàn bất mới nhớ, hình như mọi may mắn của hắn hôm nay đều bắt nguồn từ ngày đó ngày mà Hồng Ngọc quyết định dọn tới nhà ở trên lầu ba nhà hắn. Mặc dù lúc bắt đầu có hơi trắc trở, nhưng sau đó mọi thứ lại đi vào đúng quỹ đạo, Hồng Ngọc tựa như nữ thần bảo hộ cho hắn, đem tất cả số đỏ trong số phận dung hòa lại, đưa đến bên cạnh Văn đầu tiên cô ấy tới, Dung Dung liền bị con khốn Hạ Lam hãm hại phải chuyển đến đến trại hè. Đã vậy ngay sau đó Hạ Lam còn lật mặt, vừa đến công ti lập tức không nhận người. Cô ta tỏ ra vượt trội hơn hẳn, vừa làm việc đã chiếm được sự tin tưởng của toàn bộ công nhân viên. Hắn lúc này chỉ vừa tốt nghiệp trung học, mặc dù khả năng thiên phú không phải ít, thế nhưng không thể so sánh với kẻ đã được đào tạo bao năm như cô Hóa nửa tin nửa ngờ, lúc này hắn đã lờ mờ nghĩ rằng Nguyễn Hạ Lam này chẳng hề đơn giản. Nếu cô ta đơn giản lại có thể yên lặng giả ngốc quấn lấy hắn lâu như vậy hay sao? Lại có thể trong lúc nước sôi lửa bỏng mà tính kế đá được hắn đi ngọt xớt thế sao? Tiếp đến còn cách thể hiện hoàn hảo này ở công ti lại tính là gì?..Thế nhưng hắn cũng lại phân vân, Hạ Lam diễn? Nhưng cô ta thật sự có thể diễn hoàn mỹ như vậy? Có thể làm ra vẻ mặt si tình đó, rồi còn không ít lần quyến rũ lăn giường súng thật đạn thật với hắn nữa chứ? Có thể thật sự nhập tâm đến thế? Vì tình yêu thấy chết không sờn đến thế?.. Nếu là diễn kiểu gì cũng sẽ có sơ suất ít nhiều, và nếu có gì khác lạ, Văn Hóa không tin với giác quan nhạy bén của mình hắn không thể nhận ra..Chính vì thế mà Văn Hóa đi tới một loạt hành động lén lút điều tra cuộc sống trước kia của cô ta, lại dò hỏi người thân cận nhất với cô ta - Hồng Ngọc, sau đó tìm cách tiếp cận Hạ Lam trong công ti... Kết quả thu được đều đi đến một kết luận chung, Nguyễn Hạ Lam trước kia chỉ là phế vật yêu cậu chết đi sống lại, nhưng cuối cùng vì bị Văn Hóa vứt bỏ mà trở nên thay đổi, lột xác hoàn luận này khiến vướng mắc trong lòng Văn Hóa được tháo sạch, mặc dù hận ý với Hạ Lam vẫn còn tràn trề trong lòng, nhưng tâm trí lại không nhịn được mà dâng lên một sự thỏa mãn kì lạ. Vì hắn mà cô ta thay đổi, con gái luôn nặng lòng, vậy thì có phải hắn rất có ảnh hưởng với cô ta? Rất có trọng lượng trong lòng cô ta hay không? Nói thế có nghĩa là sau này...Mọi suy tính và sự vui vẻ đều bị dằn xuống, Văn Hóa có thể đưa ra tình huống giả định, nhưng cũng không thể không đối diện với sự thật rằng Hạ Lam đang lấn át hắn. Nếu không thể đường đường chính chính đối đầu, vậy thì Văn Hóa cũng không ngại tìm cách sắp xếp một cơ hội như vậy!Hắn nhờ bố Trịnh tìm cách móc nối với những cổ đông lớn trong tập đoàn, cùng nhau họpkínphân tích tình hình cụ thể. May mắn thay cả Trần Trụi và Sân Siu đều có chung ý tưởng với hắn, ngay khi nghe hắn đề cập đã đồng ý chung thuyền. Văn Hóa không phải con cá nhỏ ngây thơ, hắn biết cái gật đầu của cả hai kẻ này đều không xuất phát từ lòng chính nghĩa, trong lòng những con cáo già này đều đã có âm mưu, những âm mưu thâm độc giăng ra chỉ đợi hắn lỡ chân sa vào. Định rằng bẫy cho hắn lên ngôi, sau đó hợp tác tìm cách khiến hắn chịu đủ khổ chứ gì?Xiết chặt nắm tay, Văn Hóa kéo cao khóe môi. Lợi dụng? Là ai lợi dụng ai còn chưa biết được đâu. Có chút xíu cổ phần nhỏ nhoi mà muốn hợp lực làm "chim sẻ phía sau"? Muốn mơ tưởng cũng nên có điểm tựa một chút biết chưa?Sắp xếp xong xuôi công cuộc hợp tác, Đào Nương liền gọi điện thông báo cho hắn một tin "thú vị". Văn Hóa nhìn thấy ảnh và video ngay trên bàn của bà, mặt không tự chủ tối sầm. Đó đều là tài liệu AV của hắn và Nguyễn Hạ Lam! Khốn khiếp!Là kẻ nào lén quay lại lúc hai người họ ân ái?Cái này nếu để Hồng Ngọc nhìn thấy.. Không biết cô ấy sẽ nghĩ gì? Có khi nào sẽ cho rằng hắn chỉ là thứ ghê tởm, cướp vợ của anh trai, thác loạn, dùng nửa thân dưới để suy nghĩ.. Hay không?Văn Hóa nghiến răng căm hận, bàn tay không nhịn được xiết chặt. Trong đầu hắn lóe ra khuôn mặt của một người, và hiển nhiên người này khiến hắn chẳng thể nào vui nổi!Nguyễn Hạ Lam? Là do cô ta làm?Phải rồi, chắc chắn chỉ có cô ta mà thôi! Đúng là thứ đồ biến thái, sở thích mà cô ta sở hữu cũng thật kinh tởm! Quay lại những hình ảnh này không phải điều gì đáng lên án cho lắm, nhưng điều kiện tiên quyết phải là cả hai bên đều đồng ý và cái.. vẻ mặt cùng với biểu cảm của cô ta cũng không được tởm lợm đáng ghê rợn đến mức này!Hừ, quỷ xấu xí! Khẩu vị nặng như vậy lúc xem lại không thấy nhục nhã hay sao?Văn Hóa nhăn trán tua nhanh video, rõ ràng là phimnóngnhưng một chút rục rịch dưới thân cũng không xuất hiện, thứ cảm xúc duy nhất của hắn bây giờ chỉ là cảm giác buồn nôn dâng đầy cổ họng. Vội vã tắt màn hình, Văn Hóa uống vội hớp nước để đè nén sự khó chịu đang trào dâng như thác lũ. Vì sao cô ta gửi thứ này cho mẹ hắn? Lẽ nào cô ta đúng là kẻ có tâm lý vặn vẹo, yêu không được nên muốn đạp đổ? Thấy hắn cùng Hồng Ngọc đẹp đôi, ghen tị nên muốn ra tay phá hoại? Nhưng chính Hạ Lam đã mở miệng quyết tuyệt cắt đứt taonf bộ quan hệ với hắn rồi còn gì? Đã thế cô ta còn mạnh miệng ám chỉ rằng chỉ lừa gạt hắn thôi cơ mà? Hay.. Ý đồ thật sự của cô ta lúc này là muốn cảnh cáo, nếu hắn còn dám "tỏa sáng" ở Trịnh gia, cô ta nhất định sẽ có cách triệt để hạ bệ hắn trên thương trường?"Sao vậy?" Đào Nương lo lắng nhìn Văn Hóa, vẻ mặt đan xen nhiều thứ cảm xúc, nhưng nhiều nhất chính là vui vẻ " Con khó chịu à? Khó chịu thì đừng xem!""Ai gửi cho mẹ?" Văn Hóa ngả lưng vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần "Với mục đích gì?""Con không cần biết!" Đào Nương nhếch môi cười lạnh "Con chỉ cần biết chuyện này nhất định có lợi cho con!""Có lợi?" Văn Hóa ngạc nhiên trừng mắt "Mẹ nói gì vậy? Nó đủ sức hủy hoại toàn bộ tương lai của con thì có!""Con trai ngốc, chỉ cần thế này..."Chuyện sau đó giống như tất cả mọi người đều biết, ảnh và video được tung ra ngoài, trở thành chủ đề hot ai nấy đều quan tâm. Dĩ nhiên gương mặt cả hai nhân vật bị bôi mờ, nhưng nhân vật nữ lại được "ưu ái" giữ lại những đặc điểm đặc biệt ví như mái tóc, nốt ruồi son đỏ chói.. Lại thêm danh tiếng thối nát trai nào cũng ôm sẵn có, chuyện Nguyễn Hạ Lam cắm sừng chồng ngốc nhanh chóng lan xa, bay khắp mọi nơi. Nó tạo thành làn sóng dữ dội và mãnh liệt một phát hất tung Hạ Lam, khiến cô ta từ một kẻ đang trên đà leo lên tuột dốc không phanh. Cổ đông trong công ti cũng theo đó phản đối người thừa kế danh tiếng không tốt, gây áp lực khiến ông nội Trịnh bắt buộc mở một cuộc "cạnh tranh công bằng".Văn Hóa ngẩng đầu cười lớn, công bằng? Hay cho hai chữ công bằng!Nguyễn Hạ Lam nghĩ cô ta đủ sức ganh đua với cậu hay sao?Một tháng là quá ngắn để chuẩn bị cho một cuộc chạy đua nước rút, đã vậy thông tin này còn bị Văn Hóa vây lại, không đến được tay Hạ Lam. Một kẻ thân cô thế cô, trong thời gian ngắn ngủi không ai trợ lực có thể làm lên kì tích? Ha ha, dù là ai có thể cũng nhất định không phải Nguyễn Hạ Lam này! Văn Hóa ngửa đầu cười lớn, niềm vui thích vặn vẹo trên khuôn mặt điển trai khiến ai nhìn thấy cũng phải lạnh gáy. Hắn nheo mắt, xiết chặt bàn tay mềm mại của mình, quyết tuyệt và âm xem lần này ai mới là kẻ xem lần này ghế gia chủ sẽ thuộc về ai!*REENNGGGGGG!Văn Hóa đang cười hạnh phúc bỗng dưng bị tiếng điện thoại cắt ngang. Hắn ngưng cười, nghiêm túc chỉnh lại quần áo. Đây là phòng chủ tịch, điện thoại ở đây là của riêng ông nội Trịnh. Ông Trịnh bình thường rất nghiêm cẩn, số điện thoại của ông không phải thứ có thể tùy tiện cho đi, nếu không phải đối tác đặc biệt hoặc những người có quan hệ cực kì tốt, nhất định không thể liên hệ Hóa nhíu mày, sự tò mò xen lẫn chút ác ý thôi thúc, hắn vươn tay, không hề do dự nhấc máy!"Chào ông Trịnh!" Bên đầu dây xuất hiện giọng nam ấm áp dễ nghe cực kì "Cháu không làm phiền ông chứ?""Xin chào!" Văn Hóa dịu giọng, giả trang đứng đắn "Tôi là thư kí của chủ tịch, hiện chủ tịch đang có một cuộc họp quan trọng, không thể nghe điện thoại!""Vậy sao?" Người bên kia có vẻ thất vọng, trầm xuống không ít "Thế tôi xin phép gọi lại sau...""Cuộc họp sẽ kéo dài rất lâu!" Văn Hóa nhanh chóng chen ngang "Anh cứ thông báo tên tuổi và công việc, ngay sau khi chủ tịch ra ngoài tôi sẽ thông báo lại!""Cái này..""Chuyện quan trọng không thể nói?" Văn Hóa nghi hoặc "Vậy anh để lại tên tuổi, tôi sẽ bảo ngài chủ tịch ưu tiên gọi cho anh trước!""Tôi là Ngọc Thái của bệnh viện TL! Thật ra chuyện cũng không quá quan trọng, cậu chỉ cần báo cho chủ tịch, đại thiếu gia cậu ấy..."*Sau đề nghị của bác sĩ chính, Văn Minh lập tức được sắp xếp cho nhập viện khẩn cấp! Cậu ta là bệnh nhân "đặc biệt" của ML, thế nên dĩ nhiên sẽ có đãi ngộ khác hẳn người thường, phòng vip gì gì đó là điều quá bình thường có vài vấn đề vướng mắc nên cả ba người không ra ngoài mà gọi đồ ăn trưa vào phòng bệnh. Trần Duy ngồi cạnh cửa sổ vừa ăn uống vừa thăm dò bên ngoài, Văn Minh im lìm trên giường, còn Hạ Lam được "ưu ái" ngồi ngay đối diện cậu ta. Thực đơn món ăn của mỗi người đều là tự chọn, nên lúc này - khi Hạ Lam nhìn thấy khay đồ ăn thanh đạm của Văn Minh - cô không nhịn được rùng mình một cái. Bạn nữ nào đó của chúng ta thuộc loại hình động vật ăn thịt thế nên khi thấy đồ ăn chay kinh niên của bạn nam đối diện mới không kiềm chế được cảm giác sợ hãi. Cũng may thân thể này của cô không đau không ốm cũng không bệnh tim, nếu không suốt ngày phải ăn uống kiêng khem kiểu kia chắc Hạ Lam khổ chết!"Cố gắng lên cục cưng.." Hạ Lam dùng gương mặt cảm thông sâu sắc, vỗ vai Văn Minh nhỏ giọng an ủi "..Sau ngày mai là tha hồ sung sướng rồi, muốn ăn gì liền ăn nấy, khỏi lo lắng ảnh hưởng!""Phẫu thuật chưa làm sao cô biết không cần lo?" Văn Minh để thìa đũa trên tay xuống, cười mỉa mai "Khả năng thành công thấp đáng thương, khi nãy chính cô cũng xem giấy chứng nhận rồi đó!""Ôi giời lo hão!" Hạ Lam cười khẩy, cậu là nam chính thì chết làm sao được? Mà dù có chết tác giả cũng có cách khiến cậu quay lại thôi! Ai bảo quy luật của thế giới này là nhân vật chính chết, hết truyện chứ?"Nhưng mà này, kí xong rồi sao tôi vẫn phải ở đây?""Cô muốn ra ngoài kia cho đám phóng viên quay chụp à?" Trần Duy cười khẩy, tự nhiên xen vào. Bàn tay vẫn còn cầm đũa của anh ta đưa lên, hảo tâm chỉ cho cô khung cảnh hỗn loạn phía dưới "Bọn họ đánh hơi được tin tức về cuộc phẫu thuật rồi, đang rình rập ở cổng đấy!""Liên quan gì đến tôi?" Hạ Lam bĩu môi, cự lại "Tôi cũng không phải người có danh tiếng gì, hình như trợ lý Duy coi trọng tôi quá rồi!""Thích thì ra mà xem!" Trần Duy tiếp tục công kích "Không bắt được cá to thì tóm tạm con săn sắt.. Chuyện đó còn chưa lắng hẳn đâu, và đám phóng viên thì chẳng bao giờ chê tin không hót!""Nói vậy.. Hạ Lam không thích ở cạnh chồng à?" Văn Minh dọn dẹp qua loa bát đũa trên bàn, cậu ta chống tay dưới cằm, khẽ chuyển ánh mắt mờ ám nhìn sang phía cô, giọng nói cũng mềm như nước chảy "Khoảng ba mươi phút nữa bác sĩ Thái sẽ tìm vợ để trao đổi đó, thê nên.. Ngoan ngoãn ngồi yên ở đây đi!""Trao đổi?" Hạ Lam ngạc nhiên nhắc lại, dường như khi Văn Minh bật ra cái tên đặc biệt này, cô lập tức tiến nhập trạng thái kích động. Và dĩ nhiên sự kích động ấy không thể thoát khỏi cái nhìn tinh tế của hai người còn lại trong phòng. Bọn họ đồng loạt nhíu mày, đôi mắt đều tối đi như thể đang suy nghĩ chuyện gì quan trọng. Hạ Lam!Đồ ngu này!Cứ nhắc đến anh ta một cái lập tức cuống lên là thế nào?Hạ Lam, mày là nữ cường đấy, tự chủ tí đi!Hơn nữa theo điều tra có thể khẳng định đến 70% đó không phải Đăng Khoa rồi. Tiếp xúc xong tỉ lệ tăng vọt 100% thì cô nên làm sao bây giờ? Anh ta giống Đăng Khoa như vậy, cái túi da đẹp đẽ ấy chỉ cần xuất hiện lập tức khiến Hạ Lam xao động. Chẳng lẽ cô lại vì thế mà cố chấp xem anh ta là kẻ thay thế?"Có chuyện gì mà trao đổi với tôi? Trần Duy ở đây làm mô à?""Tôi đâu phải vợ cậu Minh?" Trần Duy nhấn mạnh từ vợ, hàm ý mỉa mai sâu sắc "Cô có giấy đăng kí hẳn hoi, tôi làm sao so sánh được mà dám tranh gặp bác sĩ Thái với cô chứ?"Nói như thể anh đang ghen ấy nhỉ!" Hạ Lam ngửi thấy mùi dấm chua đậm đặc, không để ý vẻ mặt mất vui của Văn Minh mà đùa dai "Nếu trợ lý Duy muốn, chỉ cần thông báo một tiếng tôi liền hai tay dâng chồng lên cho anh!""Nói linh tinh gì đó?" Văn Minh lườm qua, lạnh giọng "Anh dạo này cũng biết đùa quá nhỉ?""Xin lỗi cậu Minh!" Trần Duy hừ mũi, sau cũng không thèm nhìn Hạ Lam nữa "Cậu Minh, có chuyện này tôi muốn bàn thêm với cậu..""Chuyện gì?" Văn Minh vẫn ném cái nhìn cảnh cáo sâu sắc tới chỗ Hạ Lam, tựa như lời cô vừa nói ra là một tội lỗi vô cùng lớn là đùa thôi mà, cậu có cần nghiêm trọng hóa vấn đề thế không? Hơn nữa giữa chúng ta vốn chẳng có gì, nếu người khác muốn cậu thật tôi cũng không có khả năng đem dâng cậu cho người ta đâu mà lo!Hạ Lam bĩu môi, ngồi bên cạnh nghe họ chuyện trò. Tự dưng trong đầu nảy sinh một ý tưởng kì quái.. Lẽ nào bạn Minh và bạn Duy thật sự.. Thế nên khi bị cô đụng đến tim đen mới vội vàng cuống quýt lên thế kia?Haha, chắc không phải đâu, hoặc có phải cũng chỉ là bạn Minh phải thôi ý. Trần Duy người ta một lòng hướng nữ chính, lấy đâu ra tình yêu cho nam chính nữa!"Tôi muốn tìm thêm một y tá riêng đáng tin cậy cho cậu.." Trần Duy hơi suy tư, sau cùng cũng vẫn quyết định nói ra ý tưởng của mình "Dù sao sau ngày mai cũng không thể nhờ được cô ta!""Y tá riêng?" Văn Minh nhíu mày, đôi mắt đen nhánh lộ ra vài tia nghiền ngẫm. Phía bên kia Hạ Lam vẫn giữ nguyên nụ cười nhếch môi mờ ám, tựa như đã nghĩ ra chuyện gì đó thú vị lắm vậy. Hừ, con cáo già này, rốt cuộc cô lại có sáng kiến gì đây? "Bây giờ còn chưa sắp xếp xong? Vậy Trần Duy, tôi xin hỏi giờ này anh định đi đâu tìm một kẻ đáng tin cậy?""Hi~ Chẳng phải người đó cậu có sẵn rồi sao?" Hạ Lam dường như chỉ chờ có thế, đợi Văn Minh vừa dứt câu đã nhảy vào chen ngang "Hồng Ngọc vẫn đang đợi cậu ở Trịnh gia kìa!""Hồng Ngọc?""Phải! Đã trả lương!" Hạ Lam ngây ngô cười, tươi như thể hoa mới nở sau mưa " Ô kìa Thầy Duy, sao sắc mặt thầy kém như vậy? Tìm được người rồi mà không thấy vui hay sao?""..."* Chương nàychưaeditbetagìnênđọcsạncứcồm cộp, mng thấycâucúcógì thiếu lô gic, không tự nhiên thì comgópýchotasửanhaaaa*Đãsửa, mng vôđọclạixem thế nào nhé 😂😂😂
Ebook Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai? của tác giả SM098,SuMonster098Truyện Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?Tác giả SuMonster098, SM098Thể loại hiện đại, xuyên thư, có tí thương án vipPhóng khoảng và tùy ý,Kiên cường và định kiếnAi cũng nói Hạ Lam mắc bệnh công chúa?Nhầm rồi! Cô ấy sinh ra vốn dĩ đã là nữ hoàng đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn của toàn thể giống mệnh nằm trong tay cô ấy, mọi thứ đều nằm trong quyền kiểm soát của cô ấy.. Cho đến khi, cô vô tình gặp anh ta..Văn án đơn giảnMột cô tiểu thư sống trong sung sướng và thuận lợi từ nhỏ bỗng dưng xuyên vào thân thể một cô nhi có số phận đối nghịch sẽ như thế nào? Liệu cô ấy có thể thay đổi vận mệnh nữ phụ, một đường nghịch tập đi lên làm nữ chủ hay không?Mọi câu hỏi sẽ được giải đáp trong cuốn truyện này!!!Xin hãy đón đọc!
Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai? Thể loại Ngôn Tình, Đô thị, Xuyên Không, Nữ Phụ, Số chương 199 Tác giả SuMonster098 Đang xem Tổng tài ngốc nghếch của nhà ai Giới thiệu Thể loại hiện đại, xuyên thư, có tí thương án vip Phóng khoảng và tùy ý,Kiên cường và định kiếnAi cũng nói Hạ Lam mắc bệnh công chúa? Nhầm rồi! Cô ấy sinh ra vốn dĩ đã là nữ hoàng đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn của toàn thể giống mệnh nằm trong tay cô ấy, mọi thứ đều nằm trong quyền kiểm soát của cô ấy.. Cho đến khi, cô vô tình gặp anh ta..Văn án đơn giảnMột cô tiểu thư sống trong sung sướng và thuận lợi từ nhỏ bỗng dưng xuyên vào thân thể một cô nhi có số phận đối nghịch sẽ như thế nào? Liệu cô ấy có thể thay đổi vận mệnh nữ phụ, một đường nghịch tập đi lên làm nữ chủ hay không?Mọi câu hỏi sẽ được giải đáp trong cuốn truyện này!!! Xin hãy đón đọc! Hạ Lam vừa sinh ra đã được phân định số phận cục cưng của trời. Cô là con gái út của gia tộc họ Hạ – một trong ba đại gia tộc lớn nhất trong nước. Thường nghe nói nhất quyền nhì tiền, nếu các gia tộc khác chú trọng kinh tế Hạ gia lại chăm chỉ leo thang trên con đường chính trị. Vài thập niên qua đi, quyền lực đã vượt bậc, có thể nói là một tay che trời cũng không con gái út của Hạ gia, muốn tiền có tiền, muốn quyền có quyền, thích xinh đẹp liền không ai dám vượt hơn.. Đáng lẽ cả cuộc đời cô phải sống trong sung sướng hạnh phúc, vung tay một cái giai theo hàng đàn. Nhưng không!Ai mà ngờ được kẻ luôn được ưu ái như cô cũng có ngày này! Thất bại đến mức làm nữ phụ trong câu chuyện tình cảm của người khác!Hạ Lam yêu Đăng Khoa – giáo viên chủ nhiệm cấp ba của mình – từ khi cô mười lăm tuổi. Ở độ tuổi xinh đẹp và điên cuồng nhất ấy cô ra tâm ra sức theo đuổi anh những năm năm. Ai mà ngờ được, anh không để ý tới cô lại đi mê đắm bạn thân nhất của Hạ Lam – Vi Tịnh Nhi!Một vòng luẩn quẩn không có hồi kết, thứ tình yêu không mang hình tam giác này làm Hạ Lam đau lòng. Nếu Tịnh Nhi cũng yêu Đăng Khoa thì chuyện tình này sẽ bớt bi thảm hơn với cả hai người, có điều Tịnh Nhi đã có người thương. Thế nên cô và Đăng Khoa đã tự tay biến mình thành những kẻ cô độc. Giá như anh ấy bị Tịnh Nhi cho rơi rồi quay lại cạnh mình, đưa cho mình một trái tim rách nát cũng được. Hạ Lam tự tin cho rằng bản thân đủ sức hàn gắn lại những vết thương của anh mà không nghĩ gì đến tổn hại của chính mình. Nhưng thật đáng tiếc, cơ hội làm kẻ thay thế, người đến sau Đăng Khoa cũng không cho cô!Hạ Lam vẫn còn nhớ sau khi Tịnh Nhi kết hôn không lâu, Đăng Khoa từ một vị giáo viên ưu tú đột ngột thay đổi. Đi bar đi sàn, giao du với đủ loại người không ra gì, còn thà 419 một cách điên cuồng cũng không buồn nhìn đến cô. Mặc dù Hạ Lam mạnh mẽ, nhưng trái tim một cô gái bị lạnh nhạt năm năm còn có thể ấm đến chừng nào?Cô đợi anh nguyên một đêm, âm thầm đứng trước cửa nhà. Lúc Đăng Khoa ôm một cô gái lạ trở về, chỉ thấy trong lòng đau nhói. Và sự đau đớn ấy càng được tăng cấp khi anh chỉ mặt cô mà mắng “Em không mệt nhưng tôi mệt! Xin đừng theo đuổi tôi nữa!”Không đuổi theo anh?Hạ Lam chợt thấy đất dưới chân vỡ vụn. Cô không hiểu làm cách nào mình trở về được nhà, cũng không rõ mình làm sao lên giường đi ngủ, sinh hoạt như thường..Chỉ biết những ngày sau đó, cô con gái út nổi danh mạnh mẽ của nhà họ Hạ đã đột ngột có biến hóa. Mất phương hướng làm cô chòng chành..*Thời gian cô yêu Đăng Khoa cũng xấp xỉ thời gian cô làm bạn với Vi Tịnh Nhi. Hai người cùng là con cái trong những gia đình thượng lưu, có chung nhiều quan điểm sống. Hơn nữa Vi Tịnh Nhi này còn không có tính bẩn nên làm bạn rất dễ lẽ bình thường tình địch nhìn nhau đỏ mắt mới đúng, nhưng ai bảo Tịnh Nhi nửa cái cũng không nhìn Đăng Khoa làm gì chứ? Cô yêu đơn phương anh, anh lại đơn phương yêu thích Tịnh Nhi.. Tịnh Nhi còn thường xuyên khích lệ và vun đắp cho cô không chút giả tạo, cô lấy lí do gì để xa lánh cô ấy?Cách đây vài tháng Tịnh Nhi phát hiện có bầu và đã có kết thúc viên mãn với người yêu của mình. Xem thêm Hướng Dẫn Cách Hủy Hẹn Giờ Điều Hòa Panasonic Và Tắt Chế Độ Hẹn Giờ Của Điều Hòa Xem thêm Cảm Ơn Cô Và Các Bạn Đã Chú Ý Lắng Nghe, Chân Thành Bài Thuyết Trình Của Nhóm 1 Lúc này em bé trong bụng cũng được bảy, tám tháng, cả người cô ấy đã có chút nặng nề. “Hạ Lam, sao tự dưng hôm nay hẹn tôi ra đây?” Tịnh Nhi xoa xoa bụng bầu, em bé đạp đạp làm cái bụng tròn vo méo mó “Nhớ tôi lớm phải hông? Mới không gặp có mấy ngày mà..””Thôi đi!” Hạ Lam bĩu môi, chán nản khuấy khuấy tách cafe trên bàn. Bình thường tầm này cô đều ở công ti làm việc, hôm nay tự dưng nghe thấy một vài tin tức của Đăng Khoa nên tâm trạng vốn bình ổn lập tức xáo suýt quên không giới thiệu, Hạ Lam mặc dù là thiên kim tiểu thư nhưng lại yêu nhất là tự lập, xứng danh là phụ nữ tự cường thời đại mới! Nhà họ Hạ có ba người con, chị gái lớn tên Hạ Vân, ngoài ra trên cô một anh trai tên Hạ Vũ. Hạ Vũ và Hạ Lam là anh em sinh đôi khác trứng, vừa ra đời đã được săn đón như minh tinh. Hai người đi diễn từ nhỏ, chẳng mấy chốc đã thu được khoản cát sê khổng lồ. Hạ Lam lợi dụng số tiền này mở công ti riêng, vừa kinh doanh vừa mở rộng. Chẳng mấy chốc đã biến nó thành sản nghiệp lớn, tập đoàn trẻ của cô qua năm năm đã lọt top 500 tập đoàn lớn nhất thế là có được có mất, tiền cô kiếm như nước, nhưng tình lại bay theo gió. Cùng trong khoảng thời gian năm năm, công ti cô lớn mạnh, còn tình yêu kia lại tiêu tán không dấu tích.”Đang không vui!””Tôi mới thấy cậu lên tạp chí nữ doanh nhân, có buồn bã gì đâu?” Tịnh Nhi bĩu môi không đồng ý “Này, cũng lâu rồi không đi shopping, chúng mình đi mua đồ luôn đi!”Hạ Lam nhìn mặt bà bầu hào hứng không thôi, mấy lời tâm sự vừa trôi ra miệng lập tức bị nuốt vào trong. Cô cũng không phải kẻ ủy mị cái gì cũng nói, thôi thì đi chơi xem có vui hơn không nào! Hạ Lam gật đầu, tặc lưỡi “Ừ thì đi..”*Ai ngờ cái tặc lưỡi ấy lại khiến Hạ Lam hối hận suốt nhiều giờ sau đó. Sao cô có thể quên cái con người trước mặt này thấy sách liền quên bạn chứ? Tịnh Nhi không quá ham mê mua sắm quần áo trang sức, có điều cứ thấy sách vở, truyện trò các kiểu là lập tức điên cuồng không để ai vào mắt. Vừa lên đến tầng 5 khu mua sắm, hàng loạt nhà sách các loại đập vào mắt làm chuông báo động trong đầu Hạ Lam rung tít. Cô run rẩy muốn lôi Tịnh Nhi đi khỏi nơi này, nào ngờ cô nàng đã ôm bụng bầu đi tuốt “Haha, lâu lắm rồi lão chồng nhà tôi không cho xem sách! Hôm nay tôi phải mua một đống về xem cho đã mới thôi!””Ê, này!” Hạ Lam kéo tay Tịnh Nhi, tái mặt, la cà ở đây thì tối cũng không về được mất “Tôi đang buồn nè, đi chơi chỗ khác đi!””Buồn?” Hạ Lam mặc dù biết đủ loại võ thuật, ấy vậy mà không cản nổi con nghiện sách bụng bầu giai đoạn cuối. Tịnh Nhi nhíu mày, nụ cười trên khóe miệng tự nhiên sâu khôn lường “Cầm cái này ra kia đọc, 5p là hết buồn!”Sau đó.. Sau đó người đi thẳng, không còn tơ vương gì đến kẻ vừa thất tình lòng đau nhói này Lam cảm thấy mắt mình giật mạnh mấy cái, cuốn sách Tịnh Nhi vừa ném cho cô là một cuốn tiểu thuyết tình cảm. Bên ngoài in rất rõ nét tiêu đề Chuyện tình yêu của tổng tàingốc>, còn cẩn thận chú giải thêm Cuốnsáchbán chạy nhất năm>. Hạ Lam cúi mặt, hắc tuyến rơi đầy, chầm chậm ôm đau thương đi tới ghế chờ cạnh đó ngồi xuống. Dù sao cũng là cô mời Tịnh Nhi tới đây giải khuây, bỏ mặc bà bầu đi về đúng là vô lương thôi thì đành ngồi đây đợi người vậy, dù sao lúc này về công ti cô cũng chẳng tài nào tập trung làm việc nản nhìn dòng người đang đi lại trong trung tâm, vài cô gái mơ mộng tầm 16, 17 rúc rích lướt qua. Bọn họ vừa cười nói vừa mơ mộng bàn luận về một vị soái ca nào đó. Sự ngây thơ hồn nhiên ấy thật sự rất giống cô trước đây. Đáng tiếc thời gian trôi quá nhanh, thanh xuân có muốn quay lại cũng không thể được nữa..* Tácgiảcólờimuốnnói Nhờ sự độngviên của nàngChinhvien2003 màmịmới hạ được quyết tâm up cái nàylên. Viết được hơn 30crồimàkhôngbiếtcócốgắnghoànnổikhông nữa đây. Dạo nàyvàonămhọcrồinên lười quáđimất..Lịchvẫnnhưcũnhacáctìnhyêu ngày 1c, tầm 19hđến 21h. Xinhãycommừnủnghộmị ❤❤❤ Post navigation
truyện tổng tài ngốc nghếch của nhà ai