Không phải ngẫu nhiên khi đến ủng hộ Ngọc Trinh tại phiên tòa có rất nhiều người trong giới nghệ sĩ, đồng nghiệp của Ngọc Trinh như diễn viên Trịnh Và ông cũng thấy xót xa khi phải đối diện với đồng nghiệp trong hoàn cảnh éo le này. Nghệ sĩ Khánh Hoàng - nguyên Giám đốc Nhà hát Kịch TPHCM thì
Những hình ảnh này đều có thể nhận ra hình bóng David Beckham năm nào. Ở tuổi 17, cậu út nhà cựu danh thủ Beckham đã bắt đầu tập luyện để có vóc dáng lý tưởng nhất. Cruz Beckham sinh năm 2005 là con trai út của cựu danh thủ David Beckham và người mẫu Victoria Beckham. Từ
Chào Buổi Sáng: Ông Xã Cool Ngầu Chương 6 gacsach.com. Khuôn mặt nghiêm túc sáng sủa này, không phải là Sở Chiêu Dương sao? Ngoài cửa sổ là bầu trời xanh thẳm, mây trắng như kẹo đường, từng viên - từng viên, mêm mại đáng yêu. Vôn là cảnh rảt đẹp nhưng lúc này lại chỉ
1.1. Đường ống thoát nước của máy giặt bị tắc. 1.2. Chưa đóng nắp máy hoặc đóng không đúng. 1.3. Dây đai của máy giặt bị lỏng hoặc đã đứt. Trong khi giặt quần áo, có thể bạn chưa đóng nắp máy giặt hoặc không đóng chặt sẽ khiến máy giặt Aqua không xả nước được và dừng hoạt động.
Lâu rồi 42 The Hood mới đông đủ, bức ảnh toát ra cả một bầu trời thành công và cool ngầu. Chẳng mấy khi 42 The Hood tề tựu đông đủ thế này đâu nhé! Lâu rồi 42 The Hood mới đông đủ, bức ảnh toát ra cả một bầu trời thành công và cool ngầu
Vay Tiền Nhanh Ggads. Hứa Thành Nghị "hừ" một tiếng, nhớ đến lời Ngôn Sơ Vi nói với anh ta lúc trưa, trong lòng liền không ta hỏi vậy cũng chỉ là nghĩ cho công việc, hy vọng Cố Niệm lấy công việc làm trọng. Công việc không phải là bàn đạp để cô quen biết đàn phản ứng của Cố Niệm, vẫn còn tráchnhiều chuyện, giống nhưkhông chuyên tâm cho công việc cuộc ai mới không chuyên tâm!Anh ta tốt bụng nhắc nhở cô là người mới đến, vậy mà lại bị phản công lại, ra vẻ gì chứ!Hứa Thành Nghị trầm mặt xuống, không ngờ Sở Chiêu Dương đã đứng đợi ngoài hành lang rất lâu, dọahết nhìn cánh cửa Sở Chiêu Dương đang chỉ bên cạnh, lạnh lùng nói "Phòng của anh."Hứa Thành Nghị lúng túng, hiển nhiên cũng nghĩ đến Sở Chiêu Dương đã nghe được lờinói vừa nãythấy Sở Chiêu Dương quẹo vào hành lang, mới dám hỏi nhỏ Cố Niệm, không ngời lại bị đương sự nghe Thành Nghị chỉ có thể giả vờ như chưa có gì xảy ra, đẩy cửa vào xem, phòng không tệ, không khác khách sạn 5 sao tí nào. Xem ra bình thường không có ai ở nhưng vẫn quét dọn sạch riêng phòng cho khách cũng đã to bằng tất các phòng ở nhà anh ta cộng lại. Chẳng trách Cố Niệm quyết tâm bám lấy Sở Chiêu Dương, Hứa Thành Nghị khinh thường Thành Nghị bước trở ra, chau mày nói "Sở tiên sinh, không biết phòng anh ở đâu?""Bên đó." Sở Chiêu Dương chỉ tay về phía cửa ở đầu hành Thành Nghị quan sát, phòng anh ta ở vị trí cửa, lỡ có lưu manh lẻn vào cũng phải qua ải anh ta trước, vị trí này rất tốt, không có gì để bắt bẻ."Vậy phòng của đồng nghiệp tôi thì sao?" Hứa Thành Nghị lại Chiêu Dương xoay người bước về phía trước, Cố Niệm vội theo Thành Nghị suy nghĩ rồi cũng đi Chiêu Dương đi theo hành lang đến chỗ phòng ngay đầu hành lang rồi dừng lại "Ở đây."Đầu hành lang cũng có một cửa sổ, hai người ở ngay đầu hành lang, sắp xếp rất tốt. Tuy Hứa Thành Nghị cảm thấy bên trong dường như có gì đó mờ ám, nhưng không thể soi mói sự sắp xếp của Sở Chiêu Dương. Nếu đổi lại là anh ta thì cũng sẽ làm như vậy, không có gì để nay, đồng nghiệp đã lắp may quay ở ngoài cửa sổ và cửa lớn nhà Sở Chiêu Dương, chỉ cần người ngoài muốn vào, bất luận leo cửa sổ hay vào cửa lớn đều sẽ bị chụp Thành Nghị gật đầu, lấy trong hành lý ra hai máy bộ đàm nhỏ đưa cho Sở Chiêu Dương và Cố Niệm, nói "Sở tiên sinh, nếu xảy ra chuyện gì cứ dùng nó thông báo cho chúng tôi."Sở Chiêu Dương cầm lấy máy bộ đàm, lạnh lùng liếc Hứa Thành xong rồi sao còn chưa đi?Ở đây làm bóng đèn hay sao, anh ta nghĩ có ai yêu thích gương mặt đó của anh ta sao?Hứa Thành Nghị bị Sở Chiêu Dương nhìn không vừa mắt, ngại ngùng cười, nói "Tôi đi thu dọn hành lý. Cố Niệm lát nữa chúng ta đi tìm hiểu xung quanh đây.""Được." Cố Niệm gật đầu, Hứa Thành Nghị liền bỏ thế hành lang chỉ còn cô và Sở Chiêu mặt Sở Chiêu Dương, Cố Niệm cảm thấy toàn thân không còn sức lực, tư thế nào cũng không đúng, tay không biết nên để chỉ có thể chỉ vào cửa sau lưng, nói "Vậy… tôi cũng về phòng thu dọn một chút."Sở Chiêu Dương gật đầu, không đợi Cố Niệm phản ứng liền xoay người đi vào phòng sau Niệm "…"Vì vậy có thể nói, phòng anh đối diện phòng cô?Cố Niệm cả người lơ tơ mơ, cô bước vào phòng, đến việc bản thân phải thu dọn hành lý thế nào cũng không đến khi Hứa Thành Nghị gọi cô ra, Cố Niệm mới định thần lại, bước ra cùng anh ta đi điều tra xung quanh và các ngóc ngách một đối tượng lại đến, bọn họ sẽ có chuẩn đó, hai người lại đi ra ngoài, đi xuống lầu, đến cả lối đi khẩn cấp cũng xem qua, rồi lại điều tra môi trường và địa hình xung quanh tòa nhà xong mới lên lầu họp trí hoàn toàn khác với khu nhà nhỏ của Cố Niệm, nơi này dù buổi tối cũng để đèn sáng, đèn đường chiếu sáng như ban ngày, khiến cho kẻ gây rối không chỗ ẩn có bụi cỏ cây cối cũng rất khó giấu người, vì bốn phía đều Niệm nhìn xung quanh, điều tra xem có góc chết nào mà trước đó không chú ý Hứa Thành Nghị lại cho rằng sự tỉ mỉ Cố Niệm là vì thích nơi này, suy nghĩ xem làm sao bám lấy Sở Chiêu Dương, đến sống ở ta khinh thường nói "Cố Niệm, tôi nhắc nhở cô một câu, công việc không phải là bàn đạp để quen biết đàn ông. Chúng ta đến để làm nhiệm vụ, cô nên nghĩ cách sớm hoàn thành. Không chuyên tâm hoàn thành nhiệm vụ, tôi sẽ nói với lão đại để cô sớm rời khỏi, lỡ đến lúc có chuyện, cô không gánh được đâu."Cố Niệm dừng quan sát xung quanh, không hiểu được mà xoay đầu lại nhìn Hứa Thành Nghị, trực giác thật mắc cười."Anh mắc cười thật, mở miệng thì nói với tôi như vậy, tôi đã làm gì anh để hiểu lầm, khiến anh nghĩ tôi đến tìm đàn ông?" Cố Niệm nhìn Hứa Thành Nghị mặt đầy khinh miệt, bực bội nói, "Tôi là một cảnh sát, tôi biết tôi còn nhiệm vụ, tôi cũng giống anh, đến đây bảo vệ Sở Chiêu Dương. Hứa Thành Nghị, nói chuyện nên có trách nhiệm. Tôi không chọc ghẹo anh, sao anh cứ sỉ nhục tôi!""Chứng cứ?" Hứa Thành Nghị cười nhạo, "Sở Chiêu Dương cũng không ở đây, cô giả bộ cái gì? Cô chủ động nói muốn đến đây, còn để lão đại cho Phó Vĩnh Ngôn đổi với cô. Đến Sơ Vi khuyên cô cũng không nghe. Cô xem công việc này là gì?""Hai ngày nay thấy cô có cơ hội liền theo sau lưng của Mạc cục. Sao, không thể dụ dỗ lão đại liền đổi ý sang Sở Chiêu Dương? Nơi giàu có này đã làm mờ mắt cô rồi, cô không chuyên tâm cho công việc thì cút sớm đí!"Cố Niệm tức run người, cô rốt cuộc đã làm gì khiến Hứa Thành Nghị có thành kiến với cô như qua cô chỉ điều tra địa hình, rốt cuộc đã bị chỗ nào làm mờ mắt?Vốn dĩ Hứa Thành Nghị không hề có lòng thù địch với cô, không biết Ngôn Sơ Vi đã nói gì với anh ta khiến Hứa Thành Nghị lại không nói lý với cô thế này."Hứa Thành Nghị, đừng có quá đáng, vu oan người khác!" Cố Niệm tức giận chảy nước mắt, trong lòng vô cùng bực thật sự muốn làm tốt công việc này, phải, lúc nói ra, là có tâm tư riêng, nhưng cô muốn bảo vệ Sở Chiêu Dương, chứ chưa từng nghĩ sẽ dụ dỗ không làm gì cả, Hứa Thành Nghị dựa vào cái gì mà sỉ nhục nhân cách người khác. Anh ta nói cô thành một cô gái không biết nhục nhã!Hứa Thành Nghị cười lạnh, vừa định nói chuyện thì sau lưng có tiếng cửa kính bị mở Thành Nghị quay đầu lại nhìn, nụ cười nhạo báng trên mặt cứng lại. Anh ta nhìn thấy Sở Chiêu Dương và Sở Điềm đi ra, mặt Sở Điềm vô cùng tức giận nhìn anh Thành Nghị không kìm được lén nhìn Sở Chiêu Dương bên cạnh. Mặt Sở Chiêu Dương vẫn không chút biểu cảm, nhưng có thể khiến người khác thấy được anh đang rất không mặt trầm xuống, ánh mắt lạnh lùng khiến người ta phát Thành Nghị vô thức lùi lại phía sau. Đợi đến khi anh ta ý thức được phản ứng của mình không có khí phách thì bản thân đã lùi hai bước."Con người anh sao vậy! Một đại nam nhân lại nhiều chuyện như phụ nữ, anh nói Niệm Niệm không tốt, tôi thì lại cảm thấy anh đổ oan cho người khác, nhân phẩn rất có vấn đề!" Sở Điềm kéo Cố Niệm qua, vô cùng tức Chiêu Dương gọi điện thoại cho Mạc Cảnh Thành, nói "Tôi muốn đổi người."Mạc Cảnh Thành ngẩn ra rồi hỏi "Đổi ai?"Sở Chiêu Dương liếc nhìn thẻ công tác của Hứa Thành Nghị rồi nói "Hứa Thành Nghị.""Tại sao? Anh ta làm không tốt sao? Anh ta giỏi nhất trong đội ba nên tôi mới phái đi." Mạc Cảnh Thành giải thích."Vừa đến đã cãi nhau, nói xấu đồng nghiệp, nhân phẩm có vấn đề, nếu không thể phối hợp tốt với đồng nghiệp thì chỉ tốn công vô ích." Sở Chiêu Dương không thèm nhìn Hứa Thành Nghị đang giận đỏ Cảnh Thành nhanh chóng phản ứng, hỏi "Anh ta nói Cố Niệm sao?"Sở Chiêu Dương liếc Hứa Thành Nghị, nói "Nói cô ấy dụ dỗ anh!"Sở Chiêu Dương hừ lạnh một tiếng, nếu nói Cố Niệm dụ dỗ anh, anh sẽ không giận, vì đó là sự thật. Nhưng nói Cố Niệm dụ dỗ người khác, chuyện này không thể nhịn tin, Mạc Cảnh Thành cũng trầm mặt, trầm giọng nói "Tôi biết rồi. Những người khác đều đã có nhiệm vụ, tạm thời thay đổi sẽ hơi phiền phức. Trưa mai tôi sẽ cho người đến tiếp nhận công việc của anh ta. Anh đưa điện thoại cho Hứa Thành Nghị, tôi nói hai câu với anh ta."Sở Chiêu Dương đưa điện thoại cho Hứa Thành Nghị. Hứa Thành Nghị cầm lấy, cũng không còn khí phách bừng bừng như lúc vu oan cho Cố Niệm, cúi đầu gọi "Lão đại."Liền thấy Hứa Thành Nghị lúng túng, mặt căng đỏ, không biết Mạc Cảnh Thành đã nói gì, mặt Hứa Thành Nghị bỗng chốc trắng bệch, giống như thay đổi mặt vậy.
Cố Niệm là một người cảnh sát giản dị, một ngày đuổi theo tên trộm tình cờ gặp gỡ vị tổng giám đốc mặt liệt Sở Chiêu Dương. Những hành động vô tình của cô thông qua cách hiểu của anh lại bị anh suy diễn thành cô mới gặp mặt mà đã thích anh mê mệt. Hiểu lần nối tiếp hiểu lầm khiến bao tình huống dở khóc dở cười diễn ra giữa hai Niệm đơn thuần trong trẻo, luôn cảm thấy vinh dự về công việc của mình. Bất chấp sự phản đối của mẹ, cô luôn yêu nghề vì muốn noi gương người cha cảnh sát đã hy sinh vì nhiệm Chiêu Dương khi mới bảy tuổi từng bị bắt cóc. Từ đó, đoạn ký ức tối tăm không ánh mặt trời kia trở thành cơn ác mộng luôn bám theo anh. Sự trầm lặng, khép kín dường như đã trở thành thói quen của anh. Thế nhưng từ khi gặp Cố Niệm, dường như anh đã mở lòng chấp nhận sự hiện hữu của nhiên, định mệnh không dễ dàng vun đắp cho họ như vậy. Sự xuất hiện của nhân vật phụ Ngôn Sơ Vi, Trì Dĩ Hằng tưởng chừng là để ngăn cách bọn họ nhưng thực chất lại là cái cớ để Cố Niệm và Sở Chiêu Dương đến gần với nhau hơn, hiểu rõ tình cảm của chính mình đình Sở Chiêu Dương chuyên nghiên cứu y học. Lần này công ty của anh bị một thế lực đen tối nhằm vào. Cố Niệm là thành viên của đội hình sự, cô nhận nhiệm vụ đến bảo vệ anh. Chuyện gì sẽ xảy ra khi hai người sống chung trong một mái nhà?
Tác giả Lu LuThể loại Truy thê - Tổng tài - Ngược ngọt đan xen - HECouple chính Hoắc Từ Minh x Đồng Miên MiênGiới thiệuCô với Thẩm Vũ là bạn thân, Hoắc Từ Minh và chồng cô cũng là bạn chí ngày nọ khi tỉnh dậy, Đồng Miên Miên ngỡ ngàng phát hiện ra cô và Hoắc Từ Minh nằm chung trên một chiếc giường dưới sự chứng kiến của Thẩm Vũ và chồng cô chồng muốn ly hôn, Đồng Miên Miên ra đi không một đồng xu dính túi. Đúng lúc này cuộc đời dang dở của cô xuất hiện hai người đàn ông tài giỏi nhưng tựa oan gia ngõ hẹp không hẹn mà chung lối Bách Gia Yến - Hoắc Từ Gia Yến Phóng túng, si Từ Minh Phong lưu, si tình.
“Chị Cố, chị đừng khách sáo, đó là chuyện chúng tôi nên làm.”Cuối cùng, không thể từ chối được, Mục Lam Thục và Cố Niệm đành phải ngồi lên phía trước. Ngay cả Bánh Gạo nhỏ cũng có chỗ ngồi riêng. Sở Chiêu Dương ngồi bên cạnh Cố Niệm, Cố Lập Thành và cục trưởng Trình ngồi ở vị trí ngay sát bên ngoài để tiện lên bục phát nãy họ nói không lớn lắm, tuy sự chú ý của tất cả mọi người đều đang dồn vào đây, nhưng cũng không có mấy người nghe được họ nói gì. Bởi vậy, tất cả mọi người đều không biết rốt cuộc Mục Lam Thục là ai, sao lại thân thiết với Cố Niệm như vậy. Và tại sao Cố Niệm lại có vẻ rất thân thiết với các vị lãnh đạo đó như vậy chứ? Cho dù có quen biết Sở Chiêu Dương, nhưng cũng không đến mức ngay cả các lãnh đạo cấp cao cũng phải nể mặt Cố Niệm vì Sở Chiêu Dương chứ!Buổi lễ nhậm chức chính thức bắt đầu, Mạc Cảnh Thịnh phụ trách mở màn, đang mời một vị lãnh đạo lên sân khấu trò chuyện. Mấy vị lãnh đạo lớn đều đã phát biểu xong trước, bài phát biểu của họ không dài dòng, nhường thời gian lại cho Cố Lập trưởng Trình đi trước Cố Lập Thành.“Hôm nay là lần cuối cùng tôi phát biểu ở đây với cương vị là cục trưởng. Từ nay về sau, tôi đã chính thức kết thúc nhiệm kỳ. Cảm ơn sự cống hiến của mọi người đối với xã hội, với nhân dân trong suốt bao năm qua. Chúng ta đã cùng phối hợp với nhau, hoàn thành hết nhiệm vụ này đến nhiệm vụ khác. Trong thời gian tôi đương chức, có đồng nghiệp bị thương, cũng có đồng nghiệp đã hy sinh. Họ đã hy sinh tuổi trẻ và tính mạng của mình vì chính nghĩa.” Cục trưởng Trình hơi nghẹn ngào, đọc ra từng cái tên các đồng nghiệp đã hy sinh, “Những cái tên này vĩnh viễn khắc ghi trên tấm bia ở lầu một. Họ sinh ra quang vinh, chết đi cũng vẻ vang. Tuy họ không còn sống nữa, nhưng tên tuổi của họ sẽ khắc ghi mãi mãi trong trái tim của chúng ra. Cũng có một số anh hùng vô danh, họ đã hy sinh vì nhiệm vụ bí mật, thậm chí không để người khác biết, đến một nơi để người khác tưởng niệm đến họ cũng không có, không có người nhớ đến tên họ, chỉ có một tấm bia mộ trống trải trong nghĩa trang quốc gia. Bao năm nay, ở những nơi chúng ta không biết, bao nhiêu người anh hùng vô danh như vậy đã chiến đấu và hy sinh vì chính nghĩa.”“Nhưng may mắn thay, có một điều khiến chúng ta vô cùng cảm động, trong số những anh hùng vô danh, hôm nay chúng ta được nghênh đón một người trở về. Anh ấy không còn vô danh nữa, tên tuổi của anh ấy sẽ đường đường chính chính vang lên mạnh mẽ trong chúng ta. Anh ấy chính là tân cục trưởng của chúng ta, Cố Lập Thành.”Ba chữ Cố Lập Thành vừa được nói ra, phía dưới tất cả mọi người đều chấn dưới vang lên tiếng bàn luận rì rầm.“Cố Lập Thành? Tôi không nghe lầm đấy chứ? Là cha của Cố Niệm đó sao?”“Chẳng lẽ lại là trùng tên?”“Là trùng hợp thật sao?”Người nói những câu đó là đám người trước đây nói Cố Niệm ghê nhất, giờ đây họ bắt đầu thấy trong lòng thấp thỏm bất an.“Cái tên này nghe quen tai quá đi mất? Có liên quan gì đến Cố Niệm không nhỉ?”“Chẳng lẽ là chuyện năm xưa của ba cô ấy có ẩn tình gì sao?”Những suy đoán này là của những người mới chỉ biết tới chuyện của Cố Niệm, chưa từng nói ra nói vào bất kì điều gì.“Ông đã từng chấp hành nhiệm vụ bí mật nên rời bỏ gia đình hơn hai mươi năm. Mỗi khi đối mặt với cái chết, ông vẫn chưa từng thay đổi. Trong khi vợ con ông phải sống khổ cực vất vả, chịu đựng sự dị nghị của người đời, ông không thể đứng ra nói giúp cho vợ con lấy một lời. Hơn hai mươi năm, ông thương tích đầy mình, đến nay đã thành công trở về, nhưng cũng chưa từng oán thán một câu khổ sở. Không buồn, không oán, không hận, không ấm ức. Cố Lập Thành chính là người anh hùng của chúng ta. Tôi nghĩ, vị trí cục trưởng này ngoài ông ấy ra không ai có khả năng đảm nhiệm hơn được nữa.”Cục trưởng Trình hơi ngừng lại, nói “Bây giờ, chúng ta hãy cùng hoan nghênh người anh hùng của chúng ta, tân cục trưởng của chúng ta, ông Cố Lập Thành!”Cục trưởng Trình dẫn đầu những tràng pháo tay, phía dưới, những tràng pháo tay cũng theo đó vang một số người có lẽ không cảm thấy gì, nhưng đám cảnh sát đã đích thân tham gia vào hoạt động chống lại tổ chức R lại cảm thấy rất xúc động, vỗ tay vang dội, vỗ đến đỏ cả tay lên. Còn các vị lãnh đạo ngồi ở hàng ghế đầu tiên lại càng trầm ổn hơn. Vẻ mặt nghiêm túc, vỗ tay đều đặn theo tiết tấu cố hữu. Nhưng lực đạo không hề nhẹ, mà càng nặng hơn, trầm Cố Lập Thành bước lên bục, tất cả họ đều đứng lên, ánh mắt liên tục dõi theo Cố Lập Thành khích lãnh đạo đều đứng dậy, những người còn lại đương nhiên cũng không thể ngồi yên, lần lượt đứng lên theo. Có lẽ là bởi vì bầu không khí thôi thúc, tiếng vỗ tay vang như sấm dội càng kích thích khiến tâm trạng mọi người đều trở nên kích động hơn, ai nấy vẻ mặt dạt dào cảm xúc, tình cảm sục Lập Thành đứng nghiêm trên bục, ánh mắt ông dừng lại trên người Mục Lam Thục và Cố Niệm, vô cùng ôn hòa. Lần này, còn có ai không biết Cố Lập Thành chính là cha của Cố Niệm.“Hơn hai mươi năm vừa qua, vốn dĩ khi còn chưa đến đây, khi còn đang chấp hành nhiệm vụ, tôi còn cho rằng, nếu mình may mắn có thể quang minh lỗi lạc sống sót trở về, thì tôi nhất định phải nói rất nhiều điều. Nhưng đến khi thực sự trở về, tôi lại phát hiện ra rằng, với những chuyện trước đây, tôi lại không nói được gì.”“Những thứ tôi trải qua có khó không? Khó chứ. Khó đến mức rất nhiều lần tôi muốn chết, vì ngay cả chết cũng còn thoải mái hơn. Có nguy hiểm không? Nguy hiểm! Mỗi ngày qua đi, tôi đều cảm thấy như mình đã sống được thêm một ngày, không biết ngày mai sẽ thế nào, sống cuộc sống chỉ biết hôm nay mà không có ngày mai.”“Có thể sống sót trở về, tôi thực sự đã thở phào nhẹ nhõm, thậm chí có chút hoảng sợ, không biết phải đối mặt với cuộc sống mới như thế nào, khi trở về nhà, sẽ đối mặt với người nhà thế nào.”“Có người hỏi tôi, tôi đã lập được đại công, cống hiến công lao to lớn như vậy có thấy tự hào không? Có kiêu hãnh không? Câu trả lời là không.”Cố Lập Thành nói rõ từng chữ, giọng không vang dội, nhưng tràn trề sinh lực, khiến người khác không khỏi lặng người đi, ngưng đọng lại trong lời nói của ông.
Giang Hướng Tuyết chậm rãi lắc đầu than thở, nhưng khoé môi vẫn đang cười.“Điều này đối với cô có lợi ích gì?” Cố Niệm nhìn chằm chằm cô ta, Giang Hướng Tuyết đây là điên rồi sao?“Cô cũng biết, Sở gia giấu diếm chuyện này. Cô lại cứ đem chuyện này ra để uy hiếp bọn họ. Cho dù cô cuối cùng gả vào Sở gia, cô không sợ đến lúc đó bọn họ trả thù cô sao?” Cố Niệm hỏi ngược cô thấy, Hướng Dư Lan và Sở Gia Hoành đều không phải là người khoan hồng độ lượng gì, bị uy hiếp còn có thể bấm bụng chịu đựng.“Theo tôi biết, Giang gia chỉ có mình cô là con gái độc nhất. Cha mẹ của Sở Chiêu Dương vừa ý cô cũng là vì điểm này. Tương lai tất cả Giang gia đều do cô thừa kế, cũng để cho cô đem vào Sở gia. Cho dù cô nghĩ đủ cách không đưa tài sản của Giang gia cho Sở gia, nhưng đến lúc cô trơ trọi một mình, cô xác định mình là đối thủ của Sở gia sao?”Thấy biểu tình của Giang Hướng Tuyết cứng đờ, Cố Niệm nói “Sở Chiêu Dương không thích cô, sẽ không đối tốt với cô. Cô uy hiếp ba mẹ anh ấy, xảy ra chuyện gì ba mẹ anh ấy cũng sẽ không giúp cô. Cô gả vào đó, một chút lợi ích cũng không có được. Giang Hướng Tuyết, cô còn mưu đồ gì nữa?”“Tôi hại người không lợi mình, tôi vui.” Giang Hướng Tuyết cười có chút điên cuồng, “Tôi không nhìn nổi anh ta quấn lấy cô như thế, trừ cô ra, ai cũng không coi ra gì. Tôi chính là không nhìn nổi cô được sống tử tế!”“Một cảnh sát nhỏ bé như cô, dựa vào cái gì so với tôi, dựa vào cái gì cạnh tranh với tôi? Lại còn vượt qua tôi.” Giang Hướng Tuyết càng nói, trên mặt càng điên cuồng, “Cô nói xem, cô có điểm nào có thể hơn tôi? Mọi thứ tôi đều ưu tú hơn cô, không có ai có thể vượt qua tôi! Sở Chiêu Dương thích cô không thích tôi, là anh ta bị mù! Nếu đã như vậy, tôi sẽ sửa chữa lại. Chỉ cần có tôi ở đây, các người đừng hòng ở bên nhau. Tôi sẽ khiến đôi mắt mù của anh ta trả giá thật lớn!”Cố Niệm khiếp sợ nhìn Giang Hướng Tuyết, không thể tưởng tượng nổi lắc đầu “Cô điên rồi, chỉ vì chút chuyện này mà cô phải làm thế ư? Tình nguyện để bản thân chịu thiệt, cũng phải khiến người khác bất hạnh. Giang Hướng Tuyết, tâm lí cô có vấn đề rồi.”Giang Hướng Tuyết không thèm để ý cười “Thích nói gì thì nói, dù sao tôi chính là muốn để cho cô biết, so với tôi, cô vĩnh viễn là một tên thua cuộc.”Giang Hướng Tuyết đứng lên, từ trên cao nhìn xuống Cố Niệm “Cố Niệm, tôi nói cho cô biết, tôi và Sở Chiêu Dương đính hôn, sau này anh ta chính là người đàn ông của tôi, cô cách xa người đàn ông của tôi chút, đừng có dây dưa với anh ta nữa. Nếu không video này sẽ để cho tất cả mọi người đều nhìn thấy.”Cố Niệm tức giận đôi môi phát run, cô đứng lên, không nói câu nào đi ra Hướng Tuyết đứng lên, từ trên cao nhìn xuống Cố Niệm “Cố Niệm, tôi nói cho cô biết, tôi và Sở Chiêu Dương đính hôn, sau này anh ta chính là người đàn ông của tôi, cô cách xa người đàn ông của tôi chút, đừng có dây dưa với anh ta nữa. Nếu không video này sẽ để cho tất cả mọi người đều nhìn thấy.”Cố Niệm tức giận đôi môi phát run, cô đứng lên, không nói câu nào đi ra nói “Sau này anh ta chính là người đàn ông của tôi, cô cách xa người đàn ông của tôi chút” vừa rồi của Giang Hướng Tuyết khiến cho trái tim Cố Niệm đau như bị dùi khỏi quán cà phê, Cố Niệm lại bước nhanh rời xa nơi này chút, lúc này mới thất tha thất thểu đi chậm lại, giơ tay lên che lòng cô biết, Sở Chiêu Dương sẽ không làm gì có lỗi với cô. Tính cách anh như vậy, há lại là người thay đổi thất thường, đứng núi này trông núi nọ?Nếu như muốn ở bên Giang Hướng Tuyết, anh đã sớm ở bên cô ta ngay từ đầu, cần gì phải chờ tới bây giờ?Nhưng cô lại không ngăn được sự khó chịu trong lòng, chỉ cần vừa nghĩ tới, dù là một chút khả năng, Sở Chiêu Dương sẽ trở thành người khác, trái tim cô liền đau như cùng, Cố Niệm đau lòng đến ngay cả sức đi bộ cũng không có, dứt khoát dừng lại, vịn tường, lưng khẽ cúi tay Giang Hướng Tuyết nắm quá khứ của Sở Chiêu Dương, cho dù cô muốn làm gì cũng không có cách Hướng Tuyết không quan tâm, nhưng cô quan không muốn lại để cho Sở Chiêu Dương bị tổn thương, một người đàn ông kiêu ngạo như vậy thì phải luôn kiêu ngạo đến không muốn anh lại khép mình, không muốn anh bị người khác cười nhạo, không muốn anh trở thành chủ đề tán gẫu trà dư tửu hậu của người khác, không muốn anh bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ, không muốn việc riêng của anh bị lộ ra dưới ánh mặt trời, mặc cho người ta kéo vết sẹo của anh Niệm chớp chớp mắt, nước mắt nóng bỏng lăn nghẹn ngào hít thở sâu, lần nữa đứng thẳng lên đi về phía xa xa sau lưng cô, ở cửa quán cà phê SeeU, Giang Hướng Tuyết đang nhìn bóng lưng cô, khóe miệng nhếch lên nụ cười điên cuồng lại ác ta gọi điện thoại “Đi theo Cố Niệm, xem cô ta muốn đi đâu.”***Cố Niệm vô ý thức đi một đoạn đường, mới phản ứng được mình nên đón xe trở về Lan vậy, cô lại đến ven đường đợi một lúc, vẫy một chiếc lại Lan Viên, Cố Niệm ngây ra ở không thay giàymà cẩn thận quan sát xung quanh suy nghĩ, lỡ như... sau này cô không còn cơ hội tới đây nữa.“Cố Niệm, cô làm sao thế?” Thím Dư nghe tiếng cửa mở liền đi tới, chỉ thấy Cố Niệm đang đứng ngẩn ra ở dạng kia, giống như... giống như sau này cũng sẽ không tới nữa Dư thấy sợ trong lòng, Cố Niệm hoàn hồn lại, lắc đầu “Không có gì.”Cô nhấc chân định đi vào lại thấy thím Dư muốn nói gì đó lại thôi, cúi đầu nhìn một cái phát hiện mình vẫn chưa đổi giày liền thay giầy ra, đi dép lê lại lần nữa nhìn vòng quanh phòng khách, ngay cả xó xỉnh trên trần nhà, phù điêu trên đỉnh, mỗi góc cạnh của đèn thủy tinh đều không bỏ muốn đem những thứ này đều khắc ghi trong lòng. Sau này không tới được nữa, cô còn có cái mà hồi Dư càng cảm thấy không đúng, lo lắng hỏi “Cố Niệm, cô làm sao thế? Đã xảy ra chuyện gì rồi?”Cố Niệm ngẩn ra, cả người có chút hoảng hốt.“Không có.” Cố Niệm lắc lắc đầu, “Tôi về phòng nghỉ một lát trước.”Sau đó, cô liền mất hồn mất vía đi về phòng của Sở Chiêu đó, cô liền mất hồn mất vía đi về phòng của Sở Chiêu kia, cô cảm thấy phòng của Sở Chiêu Dương không có hơi người, ngay cả một chút đồ trang trí dư thừa cũng không có, giống như là phòng mẫu mở ra để thu phí tham bây giờ, ngay cả cái phòng vắng lặng này, cô cũng nhìn không thận sờ mỗi hoa văn trên tủ quần áo, kéo cửa tủ ra, bên trong treo áo sơ mi và âu phục của Sở Chiêu Dương, còn có áo gió và áo khoác mặc vào mùa cầm một vạt áo sơ mi màu xanh nhạt trong đó lên, cúi đầu, dán áo sơ mi vào chóp mũi, cẩn thận mùi thơm mát mẻ sau khi giặt, cô còn có thể ngửi thấy mùi bạc hà nhàn nhạt, là mùi của lúc lâu, Cố Niệm mới buông ra, đóng tủ quần áo lại, cẩn thận nằm lên giường của Sở Chiêu Dương, lôi chăn vào cằm, đến khi nửa bên mặt gần như vùi vào trong chăn, chóp mũi chống lên chăn, ngửi được mùi của Sở Chiêu ngửi mãi ngửi mãi, hơi thở dần dần không yên, hô hấp càng ngày càng run rẩy. Nước mắt bất tri bất giác chảy ra, tất cả đều ngấm vào trong mình cô trốn trong chăn, không nhịn được im lặng khóc, càng ngày càng run đến sáu giờ, thím Dư ở ngoài cửa gõ mấy cái, nói “Cố Niệm, cô đã ngủ chưa? Dậy ăn cơm tối thôi.”Cố Niệm buồn bực đáp một tiếng, đứng dậy thấy ngoài cửa sổ đã tối đứng dậy đi vào phòng tắm rửa mặt, hốc mắt còn đỏ suy nghĩ một chút, cầm lấy điện thoại gọi điện về nhà “Mẹ, con... hôm nay tăng ca, buổi tối không về.”Sau khi nói mấy câu với Mục Lam Thục, cô ngắt điện thoại mở cửa thì thấy thím Dư đang đứng ở cửa, muốn nói lại thôi nhìn cô, giống như đang giấu diếm cái gì.“Thím Dư, sao thế?” Cố Niệm hoài nghi hỏi.“Không có.” Thím Dư vội vàng lắc đầu, “Không sao, mau đi ra ăn cơm đi.”Cố Niệm cúi đầu, thấy trong tay thím Dư còn cầm điện thoại di đầu Cố Niệm lập tức xẹt qua một suy nghĩ “Thím Dư, là trên mạng có tin mới gì sao?”Thím Dư hoảng hốt, lập tức lắc đầu “Không có! Không có gì cả, mau tới dùng cơm đi, nào.”“Thím Dư, thím quên tôi làm gì sao?” Cố Niệm vô lực kéo môi dưới, lộ ra nụ cười như khóc, cúi đầu lấy điện thoại lên Dư thấy không giấu nổi nữa, liền nói “Cố Niệm, nhất định là có hiểu lầm gì, cô nhất định phải tin tưởng cậu chủ. Tôi làm trong nhà này đã lâu, từ khi tôi tới đây, cậu chủ luôn một thân một mình, bình thường trừ cô Sở thường xuyên tới, Sở phu nhân thỉnh thoảng cũng tới, còn lại cũng không có người phụ nữ nào khác đến nữa. Cậu ấy tuyệt đối không phải người tùy tiện, đã nhiều năm như vậy rồi, tôi chỉ thấy cậu ấy động tâm với cô.”“Tôi biết, tôi tin anh ấy.” Cố Niệm nghe thím Dư nói như vậy, càng thêm xác vậy, cô trực tiếp tìm từ then chốt “Sở Chiêu Dương đính hôn.”Rất nhanh liền nhìn thấy tin tức, truyền thông đưa tin, thứ bảy tuần sau, Sở Chiêu Dương và Giang Hướng Tuyết sẽ cử hành nghi thức đính hôn ở khách sạn Thịnh Duyệt, hơn nữa sẽ phát thiệp mời cho truyền thông có thiệp mời là có thể vào tham Niệm hít sâu một hơi, tắt tin tức đi “Thím Dư, chúng ta ăn cơm đi.”Thím Dư cũng không dám hỏi câu gì, bà sợ Cố Niệm là giả bộ bình tĩnh, giờ mà hỏi Cố Niệm sẽ không nhịn được mà Dư vào bếp bưng thức ăn, Cố Niệm muốn giúp nhưng nói thế nào thím Dư cũng không cho, kêu cô ngồi yên ở đó.
ong xa cool ngau